Khác

LÊ MÃ LƯƠNG VÀ CÂU NÓI TRUYỀN LỬA CHO CẢ MỘT THẾ HỆ

LÊ MÃ LƯƠNG VÀ CÂU NÓI TRUYỀN LỬA CHO CẢ MỘT THẾ HỆ

Cần Thơ04/01/2026ĐOÀN TRƯỜNG THPT CHUYÊN NGUYỄN THỊ MINH KHAI (ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH PHƯỜNG SÓC TRĂNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
LÊ MÃ LƯƠNG VÀ CÂU NÓI TRUYỀN LỬA CHO CẢ MỘT THẾ HỆ

Trong những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một câu nói đã trở thành khẩu hiệu, thành lẽ sống thôi thúc hàng triệu thanh niên Việt Nam xếp bút nghiên lên đường ra trận. Câu nói ấy là: "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù". Tác giả của tuyên ngôn bất hủ ấy chính là Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Mã Lương.

Chàng thư sinh gác bút nghiên lên đường

Lê Mã Lương sinh năm 1950 tại Nông Cống, Thanh Hóa trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Năm 1967, khi đang là học sinh giỏi văn, ấp ủ giấc mơ vào đại học, nghe tin giặc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc, chàng trai trẻ ấy đã quyết định gác lại giấc mơ đèn sách.

Anh viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Khi khám sức khỏe không đạt vì cân nặng thiếu, anh đã bỏ đá vào túi quần, uống thật nhiều nước để đủ cân, quyết tâm được cầm súng vào Nam chiến đấu.

Người anh hùng một mắt vẫn tiến công

Vào chiến trường Đường 9 - Khe Sanh, Quảng Trị - nơi được mệnh danh là "cối xay thịt" ác liệt nhất lúc bấy giờ, Lê Mã Lương đã chiến đấu với sự gan dạ phi thường.

Đỉnh cao là trận đánh tại Cao điểm 311 năm 1968. Trong trận này, anh bị mảnh pháo văng vào hỏng một mắt trái. Máu chảy đầm đìa, đau đớn tột cùng, nhưng người chiến sĩ trẻ ấy không chịu rời trận địa. Anh nhờ đồng đội băng bó tạm, rồi tiếp tục ôm súng chiến đấu với một con mắt còn lại. Câu nói của anh lúc đó đã làm nức lòng đồng đội: "Dù còn một mắt, còn một hơi thở vẫn phải đánh".

Trong suốt cuộc đời binh nghiệp, ông đã tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ, tiêu diệt nhiều tên địch, phá hủy nhiều xe tăng, xe bọc thép. Năm 1971, khi mới 21 tuổi, ông vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Câu nói trở thành huyền thoại

Trong một bài phỏng vấn với báo chí khi đang ở chiến trường, khi được hỏi về lý tưởng của thanh niên thời chiến, Lê Mã Lương đã trả lời mộc mạc mà đanh thép: "Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù".

Câu nói ấy lập tức lan truyền như một ngọn lửa trên các mặt báo, sóng phát thanh, đi vào trang nhật ký của hàng vạn học sinh, sinh viên miền Bắc. Nó trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp lãng mạn mà hào hùng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam: Cái đẹp không nằm ở sự an nhàn, mà nằm ở sự cống hiến, hy sinh cho Tổ quốc.

Người "giữ lửa" thời bình

Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến và trở thành Thiếu tướng, Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Ông dành phần đời còn lại để đi tìm đồng đội, sưu tầm kỷ vật chiến tranh, kể lại những câu chuyện lịch sử để ngọn lửa năm xưa không bao giờ tắt.

Câu chuyện của Lê Mã Lương nhắc nhở chúng ta: Tuổi trẻ đẹp nhất là tuổi trẻ sống có lý tưởng. Nếu ngày xưa, "trận tuyến" là mặt trận chống ngoại xâm, thì ngày nay, "trận tuyến" của thanh niên chính là sự nỗ lực học tập, lao động, đẩy lùi nghèo nàn, lạc hậu để xây dựng đất nước hùng cường.

🔗 NGUỒN TÀI LIỆU KIỂM CHỨNG

https://tienphong.vn/anh-hung-le-ma-luong-cuoc-doi-dep-nhat-la-tren-tran-tuyen-danh-quan-thu-post1433296.tpo

https://cand.com.vn/Nhan-vat/Thieu-tuong-Anh-hung-LLVT-Le-Ma-Luong-Ky-uc-thoi-hoa-lua-i352822/

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn