Cựu chiến binh

LÊ NGỌC THÀNH – CUỘC CHIẾN GIỮA RANH GIỚI SỰ SỐNG VÀ CÁI CHẾT

Có những năm tháng đã đi qua rất lâu nhưng chưa bao giờ thực sự nằm lại trong quá khứ. Có những kỷ niệm tưởng chừng đã phủ đầy bụi thời gian, vậy mà mỗi khi nhớ đến, trái tim người trong cuộc vẫn không khỏi bồi hồi. Với tôi, những năm tháng quân ngũ từ năm 1979 đến năm 1983 chính là một quãng đời như thế. Đó là những năm tháng tôi được sống, được cống hiến và được chứng kiến biết bao câu chuyện về tình đồng chí, đồng đội. Trong đó, có một kỷ niệm về một ca cấp cứu, một cuộc phẫu thuật mà tôi cùng đồng đội đã phải đấu tranh từng phút, từng giây để giành lại sự sống cho một người chiến sĩ. Tôi là Lê Ngọc Thành, sinh năm 1957, quê ở Thạch Thành. Năm 1979, tôi tham gia cách mạng và được công tác tại Viện Quân y 103 với nhiệm vụ y tá quân y. Khi ấy, tôi còn trẻ và mang trong mình niềm tự hào của một người được khoác lên màu áo lính. Nhưng chỉ khi trực tiếp công tác trong môi trường quân y, tôi mới hiểu hết ý nghĩa của hai chữ “đồng đội”. Nếu ở nơi khác, người lính chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc thì trong bệnh viện quân đội, những người lính quân y lại có một cuộc chiến đấu khác – cuộc chiến đấu với bệnh tật, thương tích và tử thần để giữ lại sự sống cho đồng đội của mình. Tôi vẫn nhớ một lần người chiến sĩ được đưa vào cấp cứu trong tình trạng rất nặng. Không khí trong khu vực cấp cứu khi ấy trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết. Mỗi người một nhiệm vụ, tất cả đều nhanh chóng bắt tay vào công việc. Không ai nói những lời dài dòng. Chúng tôi đều hiểu rằng trong những thời khắc như thế, chậm một phút cũng có thể làm mất đi một cơ hội sống. Tôi đứng bên các y, bác sĩ và đồng đội, tập trung vào công việc của mình. Là một y tá quân y, tôi hiểu rõ trách nhiệm của mình trong từng khâu của quá trình cấp cứu và phẫu thuật. Trước mắt tôi không chỉ là một người bệnh. Đó là một người chiến sĩ, một người đồng đội đang cần chúng tôi giữ lấy sự sống.

Thanh Hóa11/09/2026Xã Thạch Bình (Xã Thạch Bình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÊ NGỌC THÀNH – CUỘC CHIẾN GIỮA RANH GIỚI SỰ SỐNG VÀ CÁI CHẾT

Có những năm tháng đã đi qua rất lâu nhưng chưa bao giờ thực sự nằm lại trong quá khứ. Có những kỷ niệm tưởng chừng đã phủ đầy bụi thời gian, vậy mà mỗi khi nhớ đến, trái tim người trong cuộc vẫn không khỏi bồi hồi. Với tôi, những năm tháng quân ngũ từ năm 1979 đến năm 1983 chính là một quãng đời như thế. Đó là những năm tháng tôi được sống, được cống hiến và được chứng kiến biết bao câu chuyện về tình đồng chí, đồng đội. Trong đó, có một kỷ niệm về một ca cấp cứu, một cuộc phẫu thuật mà tôi cùng đồng đội đã phải đấu tranh từng phút, từng giây để giành lại sự sống cho một người chiến sĩ.

Tôi là Lê Ngọc Thành, sinh năm 1957, quê ở Thạch Thành. Năm 1979, tôi tham gia cách mạng và được công tác tại Viện Quân y 103 với nhiệm vụ y tá quân y. Khi ấy, tôi còn trẻ và mang trong mình niềm tự hào của một người được khoác lên màu áo lính. Nhưng chỉ khi trực tiếp công tác trong môi trường quân y, tôi mới hiểu hết ý nghĩa của hai chữ “đồng đội”.

Nếu ở nơi khác, người lính chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc thì trong bệnh viện quân đội, những người lính quân y lại có một cuộc chiến đấu khác – cuộc chiến đấu với bệnh tật, thương tích và tử thần để giữ lại sự sống cho đồng đội của mình.

Tôi vẫn nhớ một lần người chiến sĩ được đưa vào cấp cứu trong tình trạng rất nặng. Không khí trong khu vực cấp cứu khi ấy trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết. Mỗi người một nhiệm vụ, tất cả đều nhanh chóng bắt tay vào công việc. Không ai nói những lời dài dòng. Chúng tôi đều hiểu rằng trong những thời khắc như thế, chậm một phút cũng có thể làm mất đi một cơ hội sống.

Tôi đứng bên các y, bác sĩ và đồng đội, tập trung vào công việc của mình. Là một y tá quân y, tôi hiểu rõ trách nhiệm của mình trong từng khâu của quá trình cấp cứu và phẫu thuật. Trước mắt tôi không chỉ là một người bệnh. Đó là một người chiến sĩ, một người đồng đội đang cần chúng tôi giữ lấy sự sống.

Cuộc phẫu thuật bắt đầu trong một không khí căng thẳng.

Bên trong phòng mổ, mọi người đều tập trung cao độ. Từng công việc được thực hiện khẩn trương, chính xác. Ngoài kia, thời gian vẫn lặng lẽ trôi, nhưng với chúng tôi, từng phút lúc ấy dường như dài vô tận.

Có những khoảnh khắc, tình trạng của người chiến sĩ khiến chúng tôi vô cùng lo lắng. Ranh giới giữa sự sống và cái chết lúc ấy thật mong manh. Nhưng không ai nghĩ đến việc bỏ cuộc.

Chúng tôi động viên nhau phải cố gắng.

Còn một cơ hội thì còn phải cứu.

Còn một tia hy vọng thì còn phải giữ.

Đó có lẽ là tinh thần mà mỗi người lính quân y đều mang trong mình.

Tôi nhớ khi ấy, trong lòng mình vừa lo lắng, vừa căng thẳng. Nhưng trên tất cả vẫn là một ý nghĩ: phải cứu được đồng chí ấy.

Bởi tôi hiểu rằng phía sau người chiến sĩ đang nằm trên bàn phẫu thuật là cả một gia đình. Có những người thân đang chờ đợi. Có những người đang mong người con, người chồng, người cha của mình trở về.

Chính vì thế, chúng tôi không cho phép mình đầu hàng trước khó khăn.

Cuộc phẫu thuật tiếp tục.

Mọi người phối hợp với nhau trong từng công việc. Không khí trong phòng mổ căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Có những lúc mệt mỏi, nhưng chẳng ai để ý đến bản thân mình. Mỗi người đều cố gắng hoàn thành tốt nhất phần việc của mình.

Đó là một cuộc chiến không có tiếng súng.

Không có chiến hào.

Không có khói lửa.

Nhưng cũng là một cuộc chiến quyết liệt giữa sự sống và cái chết.

Một bên là những thương tổn đang đe dọa tính mạng người chiến sĩ; một bên là kiến thức, kỹ năng, sự tận tâm và ý chí của những người thầy thuốc quân đội.

Chúng tôi chiến đấu để giành lại sự sống.

Thời gian trôi qua trong sự căng thẳng.

Rồi điều chúng tôi mong chờ cũng đến.

Người chiến sĩ dần vượt qua được thời khắc nguy hiểm.

Khoảnh khắc ấy, tôi và những người đồng đội như trút được một gánh nặng. Không ai nói gì nhiều, nhưng trong ánh mắt của mỗi người đều có sự nhẹ nhõm. Chúng tôi đã cùng nhau đi qua một thời khắc vô cùng khó khăn.

Đối với tôi, đó là một trong những kỷ niệm không thể nào quên trong những năm tháng làm người lính quân y.

Sau ca phẫu thuật ấy, tôi càng thấm thía hơn giá trị của tình đồng chí, đồng đội. Trong quân đội, tình cảm giữa những người lính không chỉ được thể hiện bằng những lời động viên hay những lúc cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Có những lúc tình đồng đội được thể hiện bằng việc đứng bên nhau trong những giờ phút khó khăn nhất, khi một người đang ở giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

Những người lính quân y chúng tôi khi ấy không nghĩ mình đang làm một điều gì quá lớn lao. Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng người đồng chí của mình đang cần được cứu, và chúng tôi phải làm hết khả năng.

Đó là trách nhiệm.

Đó cũng là tình đồng đội.

Và hơn hết, đó là lương tâm của người làm công tác quân y.

Bốn năm công tác tại Viện Quân y 103, từ năm 1979 đến năm 1983, tôi đã chứng kiến nhiều câu chuyện, nhiều hoàn cảnh và nhiều khoảnh khắc khác nhau. Nhưng ký ức về cuộc phẫu thuật ấy vẫn luôn ở lại trong tôi.

Năm 1983, tôi rời quân ngũ trở về quê hương Thạch Thành. Cuộc sống tiếp tục với những công việc mới, những lo toan mới. Thời gian cũng dần làm thay đổi con người.

Nhưng có một điều không thay đổi, đó là ký ức về những năm tháng trong màu áo lính.

Mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn hình dung được không khí khẩn trương của ngày hôm ấy. Tôi nhớ người chiến sĩ nằm trên bàn phẫu thuật. Tôi nhớ những người đồng đội đã cùng nhau làm việc không ngừng nghỉ. Và tôi nhớ cảm giác nhẹ nhõm khi biết rằng sự sống đã được giữ lại.

Đến bây giờ, tôi càng hiểu rằng những năm tháng quân ngũ đã cho tôi một món quà vô giá: đó là tình đồng đội.

Có thể thời gian làm chúng tôi già đi, có thể những người đồng đội năm xưa mỗi người đã có một cuộc sống riêng, nhưng những kỷ niệm được tạo nên trong những năm tháng khó khăn thì không dễ gì phai nhạt.

Tôi luôn nghĩ rằng cuộc sống hôm nay càng bình yên bao nhiêu thì chúng ta càng phải biết trân trọng bấy nhiêu. Bởi để có được những ngày tháng bình yên ấy, đã có biết bao người từng hy sinh tuổi trẻ, sức lực và cả cuộc đời mình.

Với riêng tôi, “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng khoác lên mình bộ quân phục. Đó còn là những bài học về trách nhiệm, về lòng nhân ái và về cách con người sẵn sàng đứng bên nhau trong những thời khắc khó khăn nhất.

Tôi từng chứng kiến một người chiến sĩ đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Tôi từng cùng đồng đội cố gắng từng phút, từng giây để giữ người chiến sĩ ấy ở lại với cuộc đời.

Và chính từ khoảnh khắc đó, tôi hiểu sâu sắc rằng có những cuộc chiến không cần tiếng súng nhưng vẫn đòi hỏi lòng dũng cảm, sự kiên trì và một niềm tin mãnh liệt vào sự sống.

Tôi là Lê Ngọc Thành.

Năm 1979, tôi bước vào quân ngũ với tuổi trẻ và nhiệt huyết của một người thanh niên quê Thạch Thành. Bốn năm sau, tôi trở về quê hương, mang theo hành trang là những ký ức không thể phai mờ về một thời làm người lính quân y.

Nếu có ai hỏi tôi điều gì đáng nhớ nhất trong những năm tháng ấy, có lẽ tôi sẽ không kể về những điều lớn lao.

Tôi chỉ muốn kể về một người chiến sĩ.

Một ca phẫu thuật.

Một khoảnh khắc mà sự sống và cái chết ở rất gần nhau.

Và những người lính quân y đã không buông tay.

Bởi với chúng tôi ngày ấy, cứu được một người đồng đội cũng chính là hoàn thành một nhiệm vụ thiêng liêng.

Thời gian đã trôi qua.

Nhưng ký ức ấy vẫn còn nguyên.

Nó nhắc tôi nhớ về một thời tuổi trẻ đã sống có trách nhiệm, về những người đồng đội đã cùng mình vượt qua thử thách và về một điều giản dị mà sâu sắc:

Khi còn một tia hy vọng, người lính vẫn phải chiến đấu để giữ lấy sự sống.

Đó chính là “Thời hoa lửa” của tôi – một thời mà tình đồng chí, đồng đội không chỉ được viết bằng những lời nói, mà được chứng minh bằng sự tận tâm, bằng trách nhiệm và bằng những nỗ lực không ngừng nghỉ để đưa một người đồng đội trở về từ ranh giới của sự sống và cái chết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÊ NGỌC THÀNH – CUỘC CHIẾN GIỮA RANH GIỚI SỰ SỐNG VÀ CÁI CHẾT | Câu chuyện thời hoa lửa