Lê Nguyễn Tường Vy lớp 9a2
“Nhà thiện xạ” Huỳnh Văn Đảnh Có những con người khi nhắc đến, người ta không chỉ nhớ về chiến công, mà còn nhớ về một dáng hình, một khí chất rất riêng. Huỳnh Văn Đảnh là một người như thế. Cuộc đời ông không ồn ào, không phô trương, nhưng lại lặng lẽ tỏa sáng giữa những năm tháng khói lửa của dân tộc. Ông sinh ra trong một gia đình nghèo, là người con thứ mười. Tuổi thơ của ông không có những ngày vô tư như bao đứa trẻ khác. Mới lên chín, ông đã phải đi làm thuê, sớm quen với cái đói, cái mệt và cả sự tủi thân. Nhưng cũng chính từ những tháng ngày chật vật ấy, trong ông dần hình thành một sức chịu đựng bền bỉ, một ý chí không dễ bị khuất phục. Lớn lên giữa cảnh đất nước bị chia cắt, người dân sống trong áp bức, ông không thể làm ngơ. Năm mười sáu tuổi, khi nhiều người còn đang loay hoay với cuộc sống riêng, ông đã chọn con đường cách mạng. Từ một người làm liên lạc âm thầm, ông bước vào hàng ngũ du kích với tất cả sự nghiêm túc và quyết tâm. Người ta bắt đầu nhắc đến ông nhiều hơn khi nói về những phát súng. Không phải là sự may mắn, mà là kết quả của những ngày tháng kiên trì rèn luyện. Ông bắn súng chính xác đến mức đáng kinh ngạc. Đồng đội tin tưởng, còn kẻ địch thì dè chừng. Cái tên “nhà thiện xạ” không phải để ca ngợi, mà như một cách gọi tự nhiên, vì ai cũng biết điều đó là thật. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở tài bắn súng thì chưa đủ để nói về con người ấy. Có một đêm, sau khi địch tràn vào đốt phá, cả làng chìm trong cảnh tan hoang. Nhà cửa bị thiêu rụi, khói vẫn còn âm ỉ, nhiều người mất trắng tất cả. Trong hoàn cảnh đó, điều dễ xảy ra nhất là sự tuyệt vọng. Vậy mà ngay trong đêm, dưới sự lãnh đạo của chi bộ và sự góp sức của ông, người dân lại bắt tay vào dựng lại từng mái nhà. Không ai bảo ai, họ làm việc trong im lặng, như thể chỉ cần chậm lại một chút thôi là sẽ gục ngã. Sáng hôm sau, trên nền đất còn vương tro tàn, những căn nhà mới đã hiện lên. Đó không chỉ là nhà, mà là niềm tin được dựng lại. Rồi có những trận đánh mà lực lượng quá ít, tưởng như không thể chống đỡ. Có lần, chỉ còn ông và một người đồng đội. Hai con người đứng trước một toán địch đông hơn rất nhiều. Nếu là người khác, có lẽ đã chọn rút lui. Nhưng ông thì không. Ông chọn ở lại. Không phải vì liều lĩnh, mà vì ông hiểu nếu mình lùi, dân làng sẽ không còn ai bảo vệ. Những phát súng của ông khi ấy không chỉ là tấn công, mà còn là cách giữ vững tinh thần cho những người phía sau. Trong suốt những năm tháng chiến đấu, ông tham gia hàng trăm trận, lập nhiều chiến công. Nhưng điều khiến người ta nhớ nhất lại không phải là con số, mà là cách ông sống. Ông giỏi, nhưng không bao giờ tỏ ra hơn người. Ông là chỉ huy, nhưng luôn gần gũi, giản dị như một người anh trong gia đình. Có lẽ chính điều đó khiến đồng đội tin ông, và nhân dân quý ông. Đến cuối cùng, như bao người lính khác, ông ngã xuống. Ngày 13 tháng 5 năm 1971, ông ra đi, để lại phía sau không chỉ là nỗi tiếc thương, mà còn là một khoảng lặng rất khó gọi tên. Người ta tiếc không chỉ vì mất đi một chiến sĩ giỏi, mà vì mất đi một con người sống quá trọn vẹn. Giờ đây, khi nhắc lại tên ông, có thể không phải ai cũng biết hết những chiến công cụ thể. Nhưng hình ảnh một con người kiên cường, giản dị, sống hết mình vì đất nước vẫn còn đó. Và đôi khi, chính những con người như vậy mới là điều làm nên chiều sâu thật sự của lịch sử.



