Lê Phú Xuân
Nỗi nhớ của người lính trẻ
Tôi có đồng chí tên là Vũ Văn Thọ, 21 tuổi, quê Hà Nam(cũ) nay là Tỉnh Ninh Bình. Thọ yêu một cô gái tên Hương ở làng bên. Trước khi ra trận, hai đứa chỉ kịp trao nhau một chiếc khăn rằn và một lời hứa: “Anh về, mình cưới nhau”.
Suốt ba năm, Thọ giữ chiếc khăn ấy trong ba lô như báu vật. Mỗi đêm hành quân, anh hay lấy ra ngửi và thì thầm: “Hương ơi, anh nhớ em”.
Năm 1971, trong một trận càn, Thọ bị thương nặng. Trước khi tắt thở, anh nắm tay tôi, giọng yếu ớt: “Anh Thắng… nếu anh về được… nhờ anh mang chiếc khăn này trả cho Hương… bảo em ấy… anh xin lỗi… không giữ được lời hứa…”
Tôi đã mang chiếc khăn rằn dính máu ấy về trả cho chị Hương. Chị ôm chiếc khăn khóc đến ngất. Chị nói: “Em sẽ chờ anh suốt đời”.
Và chị đã chờ thật. Chị ở vậy một mình, chăm sóc cha mẹ anh Thọ cho đến khi hai cụ qua đời.



