LỄ PÚT TỒNG VÀ BÀN THỜ KHÔNG ĐƯỢC DỊCH CHUYỂN
Hồi ức của bà Vàng Thị Pắn, cán bộ Hội Phụ nữ xã
Ngày trước, có lúc bà con lo làm nhà mới, có người định dời bàn thờ tổ tiên cho tiện. Tôi cùng Bí thư xã phải xuống tận nhà vận động.
Già chủ nhà nói:
“Chỗ này chật quá rồi”.
Tôi không nói lý, chỉ hỏi:
“Nếu tổ tiên không ở đây, con cháu biết quay về đâu?”
Sau đó, trong lễ pút tồng, cả bản cùng làm lễ cúng, cầu bình an, mùa màng tốt tươi. Khói hương lan khắp gian nhà, trẻ con được dạy cách chắp tay, cúi đầu trước bàn thờ.
Tôi đứng nhìn, bỗng hiểu: tín ngưỡng không phải để xin, mà để nhớ.
Nhớ ông bà đã khai bản, nhớ cha mẹ đã giữ đất, để người sống biết sống cho tử tế.
Giờ đây, nhiều thứ đã đổi thay, nhưng mỗi khi nghe tiếng chuông, tiếng kèn, thấy bà con tụ họp làm lễ, tôi lại tin:
Mường Hum còn giữ được cốt cách của mình.



