Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

LÊ QUANG VẬN – NGƯỜI LÍNH ĐI QUA TRƯỜNG SƠN, LÀO, CAMPUCHIA VÀ CHIẾN TRƯỜNG MIỀN ĐÔNG NAM BỘ

Ông Lê Quang Vận, quê thôn Khởi Nghĩa, xã An Hưng, thành phố Hải Phòng, sinh ngày 20/3/1950. Tháng 8/1969, khi mới 19 tuổi, ông nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ngày 7/1/1970, đơn vị của ông lên tàu từ ga Dụ Nghĩa, Hải Phòng, hành quân qua Hà Nội rồi vào Quảng Bình. Từ đây, người lính trẻ tiếp tục hành quân qua Trường Sơn, sang Lào, Campuchia và chiến đấu tại miền Đông Nam Bộ. Những năm tháng ấy đã tôi luyện ông trở thành một người lính đặc công kiên cường, nhiều lần đối mặt với hiểm nguy và thương tích nhưng vẫn hoàn thành nhiệm vụ.

Hải Phòng22/08/2026xã Gia Lộc (Xã Gia Lộc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÊ QUANG VẬN – NGƯỜI LÍNH ĐI QUA TRƯỜNG SƠN, LÀO, CAMPUCHIA VÀ CHIẾN TRƯỜNG MIỀN ĐÔNG NAM BỘ

Có những con đường ngày hôm nay chúng ta đi qua thật bình yên.

Nhưng hơn nửa thế kỷ trước, những con đường ấy có thể là những cung đường hành quân đầy gian khổ của hàng triệu người lính.

Với ông Lê Quang Vận, một người con của quê hương Hải Phòng, ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên vẹn.

Sinh ngày 20/3/1950, ông lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn. Tháng 8/1969, khi mới 19 tuổi, ông nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, lên đường nhập ngũ.

Ở tuổi thanh xuân đẹp nhất, thay vì lựa chọn một cuộc sống bình yên bên gia đình, người thanh niên ấy đã lựa chọn con đường của người lính.

Sau thời gian huấn luyện, ngày 7/1/1970, đơn vị của ông lên tàu tại ga Dụ Nghĩa, Hải Phòng. Từ Hải Phòng, đoàn quân đi qua Hà Nội, nhận vũ khí rồi tiếp tục hành quân vào Quảng Bình.

Đó mới chỉ là điểm bắt đầu.

Từ Quảng Bình, người lính trẻ tiếp tục bước vào những cung đường Trường Sơn và những chiến trường xa xôi.

Trường Sơn. Lào. Campuchia. Miền Đông Nam Bộ.

Những địa danh ấy dần trở thành một phần của cuộc đời người lính.

Chiến trường không giống những gì người ta có thể hình dung qua sách vở.

Ở đó có những ngày hành quân dài giữa rừng sâu.

Có những đêm phải giữ im lặng tuyệt đối.

Có những trận đánh mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Ông Lê Quang Vận từng được giao nhiệm vụ trong lực lượng đặc công và trực tiếp chiến đấu ở chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Đặc công là lực lượng hoạt động trong những điều kiện đặc biệt khó khăn, đòi hỏi người lính phải có bản lĩnh, sự gan dạ, khả năng chịu đựng và tinh thần kỷ luật rất cao.

Mỗi nhiệm vụ là một thử thách.

Mỗi lần bước vào trận địa là một lần người lính phải xác định có thể không trở về.

Nhưng điều giúp họ vượt qua không chỉ là lòng dũng cảm.

Đó còn là tình đồng chí, đồng đội.

Trong chiến tranh, người lính không chiến đấu một mình.

Bên cạnh họ luôn có những người đồng đội cùng chia sẻ từng chặng đường, từng bữa ăn, từng phút nghỉ ngơi và cả những thời khắc hiểm nguy nhất.

Có những người cùng đi với nhau từ quê hương nhưng rồi mãi mãi không trở về.

Có những người đã nằm lại nơi chiến trường xa xôi.

Và có những người trở về, mang theo ký ức về đồng đội suốt phần đời còn lại.

Ông Lê Quang Vận là một trong những người đã trở về.

Nhưng sự trở về ấy không có nghĩa những năm tháng chiến tranh đã khép lại hoàn toàn.

Bởi trong ký ức của người lính, những người đồng đội đã hy sinh vẫn luôn hiện diện.

Những con đường Trường Sơn vẫn còn đó.

Những trận đánh năm xưa vẫn còn đó.

Và tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường cũng không thể lấy lại được.

Điều đặc biệt trong câu chuyện của ông Lê Quang Vận là sau khi chiến tranh đi qua, người lính năm xưa tiếp tục trở về quê hương, sống và công tác, tiếp tục giữ gìn phẩm chất của “Bộ đội Cụ Hồ”.

Ngày hôm nay, khi những người trẻ được nghe lại câu chuyện ấy, chúng ta mới càng hiểu rằng lịch sử không phải là những điều xa xôi.

Lịch sử có thể bắt đầu từ một người thanh niên 19 tuổi.

Một chuyến tàu rời ga Dụ Nghĩa.

Một hành trình đi qua Trường Sơn.

Một người lính bước vào chiến trường.

Và những năm tháng tuổi trẻ được dành trọn cho đất nước.

🌿 Điều đáng quý nhất mà những nhân chứng như ông Lê Quang Vận để lại không chỉ là câu chuyện về chiến tranh.

Đó còn là bài học về trách nhiệm.

Khi đất nước cần, thế hệ cha anh đã lên đường.

Khi Tổ quốc gặp thử thách, họ sẵn sàng hy sinh.

Ngày nay, thế hệ trẻ không còn phải đối mặt với bom đạn chiến tranh, nhưng vẫn có thể tiếp nối tinh thần ấy bằng những việc làm thiết thực: học tập tốt, lao động tốt, sống có trách nhiệm với cộng đồng và luôn biết trân trọng quê hương, đất nước.

Bởi mỗi thế hệ đều có một cách riêng để cống hiến.

Thế hệ cha anh đã viết lịch sử bằng tuổi trẻ và máu xương.

Thế hệ hôm nay hãy viết tiếp bằng tri thức, trách nhiệm và khát vọng dựng xây đất nước.

🇻🇳 Một câu chuyện được kể lại là một ký ức được lưu giữ.

🇻🇳 Một nhân chứng được lắng nghe là một trang lịch sử được trao lại cho thế hệ sau.

🌿 THÔNG ĐIỆP

Đừng để những câu chuyện của người đi trước bị lãng quên.

Hãy lắng nghe những nhân chứng lịch sử khi còn có thể; bởi trong lời kể của họ có ký ức về một thời tuổi trẻ, có tình đồng đội, có những mất mát và có cả giá trị thiêng liêng của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn