Lê Quang Vinh
Một buổi sáng đầu tuần, khi nhiều người còn đang tất bật chuẩn bị cho ngày làm việc mới, ông Lê Quang Vinh, sinh năm 1950, đã có mặt tại nhà văn hóa khu dân cư để tham gia buổi họp của Hội Cựu chiến binh. Dáng người tuy đã có phần chậm chạp vì tuổi tác nhưng tác phong nghiêm túc và tinh thần trách nhiệm của người lính vẫn còn nguyên vẹn trong từng cử chỉ.
Ít ai biết rằng người đàn ông hiền lành ấy từng có nhiều năm công tác tại Cục Hậu cần của quân đội. Dù không trực tiếp chiến đấu nơi tuyến đầu, ông vẫn luôn tự hào vì đã góp phần vào những nhiệm vụ chung bằng công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng của ngành hậu cần quân đội.
Sinh ra trong một gia đình lao động vào năm 1950, tuổi thơ của ông Vinh gắn liền với những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn. Chứng kiến sự hy sinh của thế hệ đi trước, ông sớm nuôi dưỡng ý chí được phục vụ trong quân đội. Sau khi hoàn thành chương trình học, ông tham gia quân ngũ và được phân công công tác trong lĩnh vực hậu cần.
Những ngày đầu làm việc, chàng thanh niên trẻ nhanh chóng nhận ra rằng công tác hậu cần không đơn thuần là quản lý lương thực hay vật tư. Đó là một chuỗi công việc đòi hỏi sự chính xác, trách nhiệm và tinh thần cống hiến cao. Từ việc lập kế hoạch bảo đảm nhu yếu phẩm cho bộ đội đến công tác quản lý kho tàng, vận chuyển trang thiết bị, mọi nhiệm vụ đều phải được thực hiện chặt chẽ và khoa học.
Ông Vinh nhớ lại: “Người lính hậu cần luôn phải đi trước một bước. Khi đơn vị cần là phải có đầy đủ vật chất phục vụ nhiệm vụ. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể ảnh hưởng đến hoạt động của cả tập thể.”
Trong suốt thời gian công tác tại Cục Hậu cần, ông cùng đồng đội trải qua không ít khó khăn. Có những đợt làm việc liên tục nhiều ngày để hoàn thành kế hoạch, có những chuyến công tác xa nhà kéo dài hàng tuần. Dù vất vả, nhưng ông luôn xác định đây là trách nhiệm và niềm tự hào của người quân nhân.
Những năm tháng trong quân đội đã giúp ông rèn luyện tính kỷ luật, sự cẩn trọng và tinh thần làm việc tập thể. Điều ông trân trọng nhất không phải là những thành tích đạt được mà là tình cảm đồng chí, đồng đội được vun đắp qua năm tháng.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và nghỉ hưu, ông trở về quê hương với hành trang là những bài học quý giá từ môi trường quân đội. Không chọn cuộc sống an nhàn, ông tiếp tục tham gia nhiều hoạt động xã hội tại địa phương.
Là hội viên tích cực của Hội Cựu chiến binh, ông thường xuyên tham gia các chương trình thiện nguyện, giúp đỡ những gia đình có hoàn cảnh khó khăn và đóng góp ý kiến cho các phong trào xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư. Với ông, cống hiến cho cộng đồng là cách tiếp nối trách nhiệm của người lính trong thời bình.
Đặc biệt, ông luôn dành sự quan tâm đến thế hệ trẻ. Trong những buổi giao lưu, ông thường kể về quãng đời quân ngũ, về ý nghĩa của tinh thần trách nhiệm và sự đoàn kết. Những câu chuyện giản dị nhưng chân thực của ông đã để lại nhiều ấn tượng trong lòng các bạn trẻ.
Bà con trong khu phố nhận xét ông là người sống chân thành, khiêm tốn và giàu lòng nhân ái. Mỗi khi ai gặp khó khăn, ông đều sẵn sàng hỗ trợ trong khả năng của mình. Chính sự tận tâm ấy đã giúp ông nhận được sự yêu mến và kính trọng của mọi người.
Ở tuổi ngoài bảy mươi, ông Lê Quang Vinh vẫn giữ thói quen đọc sách, tập thể dục và tham gia các hoạt động cộng đồng. Ông luôn cho rằng cuộc sống ý nghĩa nhất là khi bản thân vẫn còn có thể đóng góp điều gì đó cho xã hội.
Cuộc đời của người cựu chiến binh ấy là minh chứng cho những đóng góp thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa của lực lượng hậu cần quân đội. Dù không xuất hiện nơi tuyến đầu hay trong những câu chuyện hào hùng của chiến trận, những người cán bộ hậu cần như ông vẫn là mắt xích quan trọng góp phần hoàn thành mọi nhiệm vụ. Hơn hết, ông đã mang tinh thần trách nhiệm ấy vào cuộc sống đời thường, tiếp tục lan tỏa những giá trị tốt đẹp của người lính Cụ Hồ đến cộng đồng và thế hệ trẻ hôm nay.



