Lê Quang Vịnh - Người thanh niên bị tuyên án tử hình nhưng vẫn cất tiếng hát
Thân thể có thể bị giam cầm, nhưng niềm tin và lý tưởng của con người không dễ bị khuất phục.
Lê Quang Vịnh sinh năm 1936 tại Huế. Khi mới 14 tuổi, ông chứng kiến cha mình bị lính Pháp bắn chết. Biến cố ấy trở thành một dấu mốc khiến ông quyết tâm đi theo con đường cách mạng.
Khi còn trẻ, ông tham gia phong trào học sinh kháng chiến ở Huế, viết khẩu hiệu, rải truyền đơn và tham gia các hoạt động đấu tranh. Ông nhiều lần bị bắt và giam giữ.
Năm 1962, chính quyền Sài Gòn đưa ông ra xét xử và tuyên án tử hình cùng một số đồng đội.
Trong thời khắc bản án tử hình được tuyên, những người thanh niên ấy không khuất phục. Họ cùng nhau hát những bài ca cách mạng khi bị áp giải về nhà tù Chí Hòa.
Trong những ngày bị biệt giam, ông Lê Quang Vịnh viết bài thơ “Tiếng hát tử tù”. Bài thơ được bí mật đưa ra khỏi nhà tù và sau đó lan truyền trong phong trào đấu tranh.
Điều đặc biệt là bản án tử hình cuối cùng không được thi hành. Ông bị đưa đi đày tại Côn Đảo và tiếp tục sống qua những năm tháng tù đày.
Sau chiến tranh, ông trở về cuộc sống đời thường, làm công tác giáo dục và công tác thanh niên.
Ở tuổi cao, ông vẫn nhớ những ngày tháng trong nhà tù. Với ông, điều đáng sợ nhất không phải cái chết mà là đánh mất niềm tin.



