Cựu chiến binh

LÊ SỸ THĂNG – NGƯỜI LÍNH GIỮ THẦM LẶNG PHÍA SAU TUYẾN NÓNG

Những năm tháng công tác tại Bộ Tư lệnh Thông tin Truyền thông đã đưa bác Lê Sỹ Thăng đến với một mặt trận không tiếng súng nhưng luôn căng thẳng từng giờ. Giữa rừng núi, đèo cao và những trạm thông tin dã chiến, người lính trẻ ngày ấy mang trên vai nhiệm vụ giữ mạch liên lạc cho toàn đơn vị. Đó là “Thời hoa lửa” thầm lặng, nơi mỗi tín hiệu thông suốt là một chiến công không tên.

Thanh Hóa25/12/2025Nguyễn Thị Kiều. Nguyễn Thị Hiền. Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Sỹ Thăng nhập ngũ năm 1984, khi đất nước vừa bước qua chiến tranh nhưng chưa kịp yên bình, bởi ở nhiều địa bàn chiến lược, nhiệm vụ bảo vệ thông tin liên lạc vẫn được đặt lên hàng đầu, đặc biệt tại các khu vực rừng núi giáp biên, nơi các tuyến truyền tin đóng vai trò như mạch máu của chỉ huy. Là chiến sĩ thông tin thuộc Bộ Tư lệnh Thông tin Truyền thông, bác Thăng được phân công trực tiếp tham gia xây dựng, bảo vệ và vận hành các trạm liên lạc dã chiến, bảo đảm thông suốt mệnh lệnh từ sở chỉ huy đến các đơn vị làm nhiệm vụ.

Người viết vẫn nhớ mãi lời bác kể: “Lính thông tin không đứng tuyến đầu, nhưng nếu đường dây đứt là coi như đơn vị bị bịt mắt, bịt tai.” Chính vì vậy, những ngày mưa rừng xối xả, đất đá sạt lở, bác cùng đồng đội vẫn phải lần theo từng đoạn cáp, từng cột anten, lội suối, trèo đèo để giữ cho tín hiệu không gián đoạn. Có những đêm trực kéo dài từ chập tối đến sáng, gió rừng quất lạnh buốt, máy phát kêu đều đều, còn người lính thì căng tai nghe từng nhịp tín hiệu truyền về.

Một kỷ niệm khiến bác Thăng nhớ mãi là lần trạm thông tin bị sét đánh trong cơn mưa rừng dữ dội, toàn bộ hệ thống mất tín hiệu đúng lúc đơn vị cấp trên đang truyền mệnh lệnh khẩn. Không kịp chờ sáng, bác cùng tổ trực đội mưa, dùng đèn pin kiểm tra từng đầu nối, từng đoạn dây cháy xém, tay run vì lạnh nhưng đầu óc phải luôn tỉnh táo, bởi chỉ cần chậm vài phút, nhiệm vụ của cả đơn vị có thể bị đình trệ. “Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản, thông tin phải thông, dù có thế nào cũng phải thông,” bác kể, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát.

Những năm tháng ấy đã rèn cho bác Lê Sỹ Thăng bản lĩnh của người lính kỷ luật, chính xác và tuyệt đối trung thành với nhiệm vụ, để rồi khi xuất ngũ năm 1988, mang quân hàm hạ sĩ quan chuyên nghiệp, bác rời quân đội trong lặng lẽ nhưng trong lòng luôn tự hào vì đã góp phần giữ vững mạch thông tin cho Tổ quốc trong những năm tháng đầy thử thách. Với bác, “Thời hoa lửa” không chỉ là ký ức của tuổi trẻ khoác áo lính, mà còn là nền tảng hun đúc nên tinh thần trách nhiệm theo bác suốt cả cuộc đời sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn