Lê Tất Gia – Một đời mang theo ký ức người lính
Lê Tất Gia – Một đời mang theo ký ức người lính
Nếu có ai hỏi ông Lê Tất Gia điều gì ông nhớ nhất về những năm tháng tuổi trẻ, có lẽ ông sẽ không kể về những gian khổ trước tiên. Ông có thể sẽ nhắc đến những người đồng đội, những ngày cùng nhau hành quân, những bữa cơm vội giữa chiến trường và những lần ngồi bên nhau nói chuyện về ngày trở về.
Ông Lê Tất Gia, sinh năm 1945, là người con của quê hương Hoằng Lộc. Năm 1965, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Nơi ông nhập ngũ và được biên chế là Trung đoàn 18, Sư đoàn 225 (E18 – F225).
Hai mươi tuổi – cái tuổi mà hôm nay người ta có thể đang nghĩ đến chuyện học hành, công việc, tình yêu và những dự định đầu tiên của cuộc đời. Còn với ông Gia ngày ấy, chiếc ba lô trên vai đã thay thế cho những ước mơ bình thường của tuổi trẻ.
Tôi nghĩ, ngày rời quê hương, ông cũng không thể biết phía trước mình sẽ là những gì. Có lẽ chỉ có một điều chắc chắn: đã là người lính thì phải đi, Tổ quốc cần thì phải lên đường.
Những năm tháng trong quân ngũ chắc chắn không dễ dàng. Người lính phải làm quen với kỷ luật, với những chặng đường hành quân dài và những nhiệm vụ luôn đặt lên trên cuộc sống riêng. Có những ngày mệt đến mức chỉ mong được ngả lưng xuống đất để ngủ một giấc thật sâu. Có những lúc nhớ nhà nhưng chẳng thể về. Và cũng có những khi chỉ một lá thư từ quê gửi tới cũng đủ khiến người lính vui cả ngày.
Nhưng điều làm nên sức mạnh của người lính không chỉ là khẩu súng hay quân trang. Đó còn là người đồng đội bên cạnh mình.
Trong những năm tháng ấy, có lẽ ông Gia đã từng cùng đồng đội chia nhau từng phần cơm, từng ngụm nước; từng động viên nhau khi mệt mỏi; từng cùng nhau vượt qua những thời khắc mà chỉ cần một chút yếu lòng cũng có thể khiến người ta chùn bước.
Chiến tranh là vậy. Nó khiến người ta trưởng thành rất nhanh.
Một chàng trai hai mươi tuổi rời quê với khuôn mặt còn trẻ, nhưng sau những năm tháng quân ngũ, trong tâm hồn đã có thêm những trải nghiệm mà một cuộc đời bình thường khó có thể có được. Ông hiểu thế nào là tình đồng đội, thế nào là sự hy sinh và thế nào là giá trị của hai chữ “bình yên”.
Rồi chiến tranh cũng đi qua. Ông Lê Tất Gia trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống của một người dân bình thường. Nhưng người lính năm xưa không bao giờ thực sự rời khỏi con người ông. Những kỷ niệm về đơn vị E18 – F225, về những người đã cùng mình trải qua tuổi trẻ vẫn nằm đâu đó trong ký ức.
Có thể hôm nay ông không còn nhớ chính xác từng ngày, từng tháng của những năm tháng ấy. Nhưng tôi tin rằng có những điều ông sẽ không bao giờ quên: một người đồng đội, một địa danh, một câu chuyện bên chiến hào, hay một khoảnh khắc mà ông từng nghĩ rằng mình có thể không trở về.
Đó cũng là điều khiến những câu chuyện của các cựu chiến binh trở nên quý giá. Họ không phải những nhân vật trong sách giáo khoa. Họ là những con người bằng xương bằng thịt, đã từng sợ hãi, từng nhớ nhà, từng mệt mỏi, nhưng cuối cùng vẫn bước tiếp và hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Hôm nay, khi nhìn quê hương Hoằng Lộc bình yên, có lẽ ông Lê Tất Gia càng thấm thía hơn giá trị của những ngày tháng hiện tại. Những con đường quê hôm nay sạch đẹp hơn, những đứa trẻ được đến trường, những gia đình được sống bên nhau – tất cả những điều bình dị ấy, với thế hệ ông, chưa bao giờ là điều có thể coi là đương nhiên.
Năm 1965, chàng trai Lê Tất Gia rời quê khi mới hai mươi tuổi. Ông mang tuổi trẻ của mình đến với quân đội và gửi lại ở đó những năm tháng đẹp nhất của một đời người.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, điều còn lại không phải là những gian khổ, mà là niềm tự hào vì mình đã từng sống trong một thời đại mà mỗi người đều biết đặt Tổ quốc lên trên những mong muốn riêng.
Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Tất Gia – sinh năm 1945, nhập ngũ năm 1965 tại Trung đoàn 18, Sư đoàn 225 (E18 – F225) là một câu chuyện bình dị. Nhưng chính những câu chuyện bình dị như thế đã góp phần làm nên lịch sử.
Và nếu có một điều ông muốn gửi lại cho thế hệ trẻ hôm nay, có lẽ đó không phải là một lời nói lớn lao.
Chỉ đơn giản là: hãy biết quý những ngày bình yên. Bởi có những người đã dành cả tuổi trẻ của mình để thế hệ sau được sống những ngày bình yên ấy.



