Bài viết

Lê Thanh Kha — một công dân mang dáng người nhỏ bé nhưng trái tim lại rộng lớn vô cùng.

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người đi qua đời sống rất lặng lẽ, không ồn ào, không phô trương, không mang trên vai những danh xưng lớn lao, nhưng mỗi bước chân của họ đều để lại dấu ấn đẹp trong lòng mọi người. Họ giống như những ngọn đèn nhỏ giữa xóm làng, âm thầm tỏa sáng, đem hơi ấm và niềm tin đến cho bao người xung quanh. Người đàn ông mà tôi muốn kể hôm nay là một người như thế, chú tên là Lê Thanh Kha — một công dân sinh năm 1979, mang dáng người nhỏ bé nhưng trái tim lại rộng lớn vô cùng.

Chú sinh ra trong những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn. Tuổi thơ của chú gắn với những con đường làng đầy bụi đỏ, những buổi trưa chang chang nắng chạy chân trần trên triền đất, và những bữa cơm đạm bạc nhưng chan chứa tình thương của gia đình. Chính sự lam lũ của quê hương đã hun đúc trong chú đức tính chịu thương chịu khó, biết quý trọng sức lao động và biết sống vì người khác.

Khi vừa đến tuổi thanh niên, trong khi nhiều người còn mơ về những chuyến đi xa hay những dự định riêng cho bản thân, chú đã khoác lên mình màu áo lính, lên đường tham gia nghĩa vụ quân sự (năm 2000). Đó là khoảng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ, khi lòng yêu nước được thể hiện bằng hành động cụ thể, khi người thanh niên sẵn sàng rời xa mái nhà thân thuộc để góp phần bảo vệ bình yên cho Tổ quốc.

Những năm tháng trong quân ngũ đã rèn cho chú ý chí kiên cường, tinh thần kỷ luật và lối sống trách nhiệm. Người ta vẫn thường nói quân đội là trường học lớn của thanh niên, và với chú điều đó càng đúng hơn bao giờ hết. Nơi thao trường nắng gió, chú học được cách đứng thẳng giữa khó khăn. Trong những đêm hành quân xa, chú học được giá trị của tình đồng đội. Và trong từng giờ phút nghiêm trang dưới lá cờ Tổ quốc, chú hiểu sâu sắc hơn thế nào là nghĩa vụ của một công dân. Ngày xuất ngũ trở về quê hương (năm 2002), chú không chọn sống an nhàn cho riêng mình. Mà mang theo tác phong người lính, chú tiếp tục dấn thân vào công việc chung của địa phương. Bà con trong xã vẫn nhớ hình ảnh người thanh niên dáng người nhỏ nhắn, bước đi nhanh nhẹn, nụ cười lúc nào cũng tươi rói, nói năng chân thành và gần gũi. Nhờ sự năng nổ, nhiệt tình và tinh thần trách nhiệm cao, chú được tín nhiệm giao làm Bí thư Đoàn với 2 nhiệm kì (năm 2003 – 2008). Đó là quãng thời gian chú dành trọn tâm huyết cho thế hệ trẻ. Chú hiểu rằng thanh niên là sức sống của quê hương, là những mầm xanh cần được vun bồi. Vì vậy, chú luôn cố gắng tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa: phong trào vệ sinh đường làng ngõ xóm, các buổi sinh hoạt văn nghệ thể thao, những chương trình giúp đỡ gia đình khó khăn, hay những buổi tuyên truyền để thanh niên tránh xa tệ nạn xã hội. Không phải ai cũng có thể làm công tác đoàn tốt, bởi để tập hợp thanh niên cần có sự gần gũi, chân thành và nhiệt huyết. Nhưng chú làm được điều đó rất tự nhiên. Bởi chú vui tính, hòa đồng, biết lắng nghe và biết sẻ chia. Người trẻ tìm đến chú không chỉ vì công việc, mà còn vì họ coi chú như một người anh lớn có thể tâm sự, xin lời khuyên những lúc băn khoăn. Sau này, khi đảm nhận vai trò Tổ trưởng Tổ đoàn kết (năm 2010 – 2015), chú lại càng gắn bó sâu sắc hơn với đời sống bà con trong xóm. Công việc ấy không hào nhoáng, nhưng đòi hỏi nhiều tâm sức. Từ việc vận động mọi người giữ gìn vệ sinh chung, nhắc nhau sống văn minh, đến hòa giải những va chạm nhỏ trong đời sống hàng ngày, tất cả đều cần đến sự khéo léo và uy tín. Chú luôn xuất hiện đúng lúc khi xóm làng cần. Nhà ai có việc hiếu hỷ, chú đến phụ giúp từ sớm. Nhà ai gặp khó khăn, chú âm thầm vận động bà con chung tay hỗ trợ. Hàng xóm có chuyện hiểu lầm, chú nhẹ nhàng đến ngồi giữa hai bên, dùng lời chân tình để hóa giải. Người ta quý chú bởi chú không bao giờ lớn tiếng, không thiên vị ai, và luôn đặt sự yên vui của tập thể lên trên hết. Có lẽ điều khiến mọi người nhớ nhất ở chú là tính cách vui vẻ. Dáng người chú nhỏ nhắn, đôi khi đứng giữa đám đông chẳng mấy nổi bật, nhưng tiếng cười thì rất dễ nhận ra. Chú hay pha vài câu chuyện dí dỏm khiến không khí căng thẳng cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Trong những buổi họp xóm, những ngày lao động tập thể hay các cuộc gặp mặt đông người, sự có mặt của chú luôn khiến mọi người thấy gần gũi và thoải mái.

Năm tháng trôi qua, khi tuổi đời dần chín chắn hơn, chú tiếp tục tham gia sinh hoạt trong Hội Cựu chiến binh (năm 2010 đến nay). Với chú, màu áo lính chưa bao giờ cũ. Chú vẫn giữ tác phong nghiêm túc, vẫn trân trọng tình đồng đội và luôn sẵn sàng góp tiếng nói xây dựng quê hương. Trong hội, chú là người nhiệt tình tham gia các phong trào, nhắc nhở nhau giữ gìn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, sống mẫu mực để con cháu noi theo. Những buổi gặp mặt cựu chiến binh, người ta thường thấy chú đến sớm, kê bàn ghế, chuẩn bị nước uống, hỏi han từng người. Chú không nói nhiều về công lao của mình, cũng chẳng bao giờ kể lể quá khứ. Nhưng qua cách sống giản dị, ai cũng hiểu chú là người từng được rèn giũa qua thử thách, nên càng biết quý trọng hòa bình và tình người. Không dừng lại ở đó, chú còn tham gia đội an ninh trật tự cơ sở của xã. Đây là công việc đòi hỏi tinh thần trách nhiệm và sự can đảm thầm lặng. Khi đêm xuống, lúc nhiều người đã yên giấc, chú cùng anh em trong đội vẫn đi tuần tra các tuyến đường, giữ gìn sự bình yên cho xóm làng. Khi có việc phát sinh, chú sẵn sàng có mặt, phối hợp giải quyết nhanh chóng, tránh để ảnh hưởng đến đời sống người dân.

Người ta thường nghĩ người có dáng vóc nhỏ bé thì khó đảm đương việc lớn. Nhưng ở chú, hình hài không nói lên sức mạnh. Bởi sức mạnh thật sự nằm ở tinh thần. Chú nhỏ người nhưng không nhỏ chí. Chú bình dị nhưng không tầm thường. Chú không giàu sang vật chất, nhưng giàu lòng nhân ái và sự tử tế.

Có những buổi chiều, nhìn chú đạp chiếc xe máy cũ chạy quanh xóm, ghé hỏi thăm nhà này, giúp sửa cái cổng nhà kia, mang giấy tờ cho hộ nọ, ai cũng thấy thương mến. Việc lớn chú làm được, việc nhỏ chú cũng chẳng nề hà. Với chú, giúp người khác không cần đợi dịp lớn lao, mà bắt đầu từ những điều giản đơn mỗi ngày. Bên cạnh đó hằng ngày chú cùng với vợ mở quán nước nhỏ bên đường, quán dù nhỏ nhưng lúc nào cũng đông đúc tấp nập, cùng vợ chăm cho các con ăn học. Một xã hội tốt đẹp không chỉ được tạo nên bởi những công trình lớn hay những quyển sách lớn, mà còn nhờ những con người bình dị biết sống vì cộng đồng như chú. Họ là nền móng âm thầm giữ cho xóm làng yên ấm, giữ cho tình người không phai nhạt giữa cuộc sống nhiều bộn bề.

Người công dân sinh năm 1979 ấy có thể không xuất hiện trên báo chí, không nhận những tràng pháo tay rực rỡ, nhưng trong lòng bà con quê nhà, chú là người đáng quý. Bởi chú đã sống một đời có ích: tuổi trẻ cống hiến cho quân đội, trưởng thành cống hiến cho địa phương, và khi chín chắn vẫn tiếp tục cống hiến cho cộng đồng.

Những con người như ông khiến ta hiểu rằng giá trị của một đời người không nằm ở việc họ đứng cao đến đâu, mà ở việc họ nâng đỡ được bao nhiêu người khác. Dáng người ông nhỏ bé, nhưng bóng dáng của ông trong lòng quê hương lại rất lớn lao. Và tiếng cười thân thiện của ông sẽ còn ở lại rất lâu trong ký ức của những người từng biết, từng quý mến chú.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn