LÊ THỊ CHÁU – NỖI ĐAU CỦA MỘT NGƯỜI MẸ TRONG THỜI HOA LỬA
Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên
Có những câu chuyện về chiến tranh không cần những tiếng súng vang lên vẫn khiến người ta nghẹn lòng. Câu chuyện về Lê Thị Cháu, người mẹ quê Quảng Trị, là một câu chuyện như thế.
Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, Quảng Trị là vùng đất phải chịu nhiều đau thương. Biết bao gia đình có người ra đi rồi mãi mãi không trở về. Trong số những người mẹ ấy có Lê Thị Cháu. Con trai bà tham gia kháng chiến.
Người mẹ ở quê chỉ mong một ngày con trở về, dù có thể là trong bộ quân phục đã sờn, hay chỉ đơn giản là một tiếng gọi:
“Mẹ ơi!”
Nhưng chiến tranh không trả lại cho bà điều ấy. Người con trai bị quân Pháp sát hại. Và điều đau đớn nhất đã xảy đến với người mẹ. Bà tìm đến nơi con mình bị sát hại. Không thể đưa cả thân thể con về. Bà chỉ có thể mang phần đầu của người con trai trở về nhà để khâm liệm.
Một người mẹ ôm trong tay phần thân thể cuối cùng của đứa con mình. Không còn tiếng gọi. Không còn đôi mắt nhìn mẹ. Chỉ còn một nỗi đau mà có lẽ không lời nào có thể diễn tả hết. Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh không còn là những con số về trận đánh hay những vùng đất bị chiếm đóng.
Chiến tranh hiện lên bằng nước mắt của một người mẹ. Bằng một mái nhà mất đi người con. Bằng đôi tay run rẩy cố gắng làm nốt việc cuối cùng cho người mình yêu thương nhất.
Khâm liệm con. Có lẽ đó là điều cuối cùng bà có thể làm cho con trai mình. Và cũng là cách một người mẹ nói lời tiễn biệt với đứa con đã hy sinh. Câu chuyện về Lê Thị Cháu khiến người ta hiểu rằng phía sau mỗi cuộc chiến luôn có những mất mát mà lịch sử đôi khi không thể kể hết bằng những con số. Có những người lính nằm xuống ngoài chiến trường. Và có những người mẹ ở lại, mang theo nỗi đau ấy suốt phần đời còn lại.
Lê Thị Cháu – người mẹ Quảng Trị mang nỗi đau của chiến tranh trên chính đôi tay mình.
Bà không cầm súng. Nhưng bà đã chịu đựng một trong những mất mát đau đớn nhất mà chiến tranh có thể gây ra.
Giữa “Thời hoa lửa”, có những câu chuyện không cần kể về chiến công. Chỉ cần nhắc đến một người mẹ ôm phần thân thể của con trở về, ta đã hiểu chiến tranh đã lấy đi của con người những gì.



