Mẹ Việt Nam Anh hùng

Lê Thị Có – biểu tượng của tình yêu và sự hy sinh

Lê Thị Có – biểu tượng của tình yêu và sự hy sinh

Tây Ninh25/04/2026Lê Tuấn Kiệt (Xã Phước Vĩnh Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng viết: "Mẹ là nước chứa chan, trôi giùm con phiền muộn...". Nhưng đối với lịch sử Việt Nam, những người Mẹ không chỉ cưu mang đàn con nhỏ mà còn oằn vai gánh vác cả giang sơn. Đọc những dòng tư liệu về Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Có, tôi chợt nhận ra sức mạnh phi thường ẩn sâu bên trong hình hài nhỏ bé của một người phụ nữ. Cuộc đời mẹ là một cuốn biên niên sử sống động, kéo dài vắt qua hai thế kỷ. Mẹ sinh năm 1916, quê tại ấp 3, xã Phước Vĩnh Tây, tỉnh Tây Ninh , và đã gắn bó cả cuộc đời với quê hương từ năm 1916 đến năm 2020. 104 năm tuổi đời, mẹ đã trọn vẹn dâng hiến thanh xuân, máu thịt và cả núm ruột của mình cho lý tưởng độc lập.

Hình ảnh của mẹ hiện lên thật rõ nét qua những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước bùng nổ dữ dội. Khi Tổ quốc gọi tên, mẹ không ngần ngại bước vào vòng nguy hiểm. Năm 1968, mẹ tham gia làm giao liên. Đến năm 1969, mẹ chuyển sang tham gia lực lượng liên lạc Y4 Nhà Bè. Tôi thầm nghĩ về những đêm đen đặc quánh, những lần lội bưng, băng rừng vượt qua họng súng quân thù của người nữ giao liên ấy. Hoạt động giao liên, liên lạc trong điều kiện nguy hiểm đòi hỏi một bản lĩnh thép. Và bản lĩnh thép ấy đã được thử lửa khi năm 1970, mẹ bị địch bắt tù. Trong bóng tối của xà lim, mẹ vẫn giữ vững sự kiên cường trước sự bắt bớ, tù đày của địch , dẫu bị tù đày nhưng không khuất phục.

Chính nghị lực kiên cường ấy đã giúp mẹ vượt qua bi kịch lớn nhất của một người phụ nữ. Mẹ mang trong lòng nỗi đau tột cùng khi mất người con duy nhất trong chiến tranh. Người con trai duy nhất ấy là liệt sĩ Lưu Văn Hai (sinh năm 1958) , hy sinh ngày 03/7/1971, với chức vụ Trung sĩ. Nước mắt chảy ngược vào tim, mẹ nén nỗi đau mất con nhưng vẫn tiếp tục cống hiến cho cách mạng. Năm 1972, khi được trả tự do, mẹ tiếp tục hoạt động cách mạng bí mật đến năm 1975. Mẹ đã dùng chính sự hy sinh của con trai làm ngọn lửa soi đường cho lý tưởng chiến đấu.

Hòa bình lập lại, mẹ trở về với cuộc đời bình dị, tiếp tục tham gia công tác địa phương. Mẹ tham gia Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Phước Vĩnh Tây và Hội Nông dân. Mẹ luôn sống giản dị, gương mẫu, tích cực trong phong trào , thể hiện lối sống nghĩa tình, trách nhiệm với quê hương. Ghi nhận công lao đó, ngày 09/6/1987, Mẹ được Chủ tịch nước tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất vì có công trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đặc biệt, ngày 17/12/1994, Mẹ được Chủ tịch nước Lê Đức Anh phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Ngày 12/11/2019, gia đình Mẹ được Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng tặng Huân chương Độc lập hạng Ba do có con duy nhất là liệt sĩ. Mẹ mãi là một tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo, minh chứng cho một kiếp người dâng hiến trọn vẹn cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn