Mẹ Việt Nam Anh hùng

Lê Thị Có – sức mạnh từ trái tim người mẹ

Lê Thị Có – sức mạnh từ trái tim người mẹ

Tây Ninh27/04/2026Nguyễn Ngọc Bảo Trâm (Xã Phước Vĩnh Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, hình ảnh người mẹ Việt Nam luôn hiện lên thật đẹp đẽ và cao quý. Các mẹ không chỉ là người giữ lửa trong gia đình mà còn là những người âm thầm góp sức cho cách mạng, sẵn sàng hy sinh vì độc lập tự do của đất nước. Nhắc đến những Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng, em vô cùng kính phục và biết ơn. Trong số đó, mẹ Lê Thị Có là một tấm gương sáng về lòng dũng cảm, đức hy sinh và ý chí kiên cường mà thế hệ trẻ hôm nay cần noi theo.

Mẹ Lê Thị Có sinh năm 1916 tại ấp 3, xã Phước Vĩnh Tây, tỉnh Tây Ninh. Mẹ lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống yêu nước, nơi đã chứng kiến biết bao đau thương do chiến tranh gây ra. Cuộc sống của người dân lúc bấy giờ vô cùng khó khăn, thiếu thốn, luôn phải đối mặt với bom đạn và sự đàn áp của kẻ thù. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong mẹ lòng căm thù giặc và quyết tâm góp phần bảo vệ quê hương. Dù chỉ là một người phụ nữ bình dị, mẹ vẫn mang trong mình trái tim lớn lao của người con đất Việt.

Năm 1968, mẹ tham gia làm giao liên. Công việc của mẹ là chuyển thư từ, tài liệu, tin tức cho cán bộ cách mạng. Đây là nhiệm vụ rất quan trọng vì thông tin liên lạc được ví như mạch máu của phong trào đấu tranh. Nhưng đó cũng là công việc vô cùng nguy hiểm. Mẹ phải đi qua nhiều con đường hiểm trở, tránh sự kiểm soát của địch và luôn đối mặt với nguy cơ bị bắt bất cứ lúc nào. Thế nhưng mẹ không hề run sợ. Với sự thông minh, nhanh nhẹn và gan dạ, mẹ luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao. Sang năm 1969, mẹ tiếp tục tham gia lực lượng liên lạc Y4 Nhà Bè, tiếp tục âm thầm góp sức cho kháng chiến.

Năm 1970, trong một lần hoạt động, mẹ bị địch bắt giam. Chúng dùng nhiều cực hình tra tấn dã man nhằm buộc mẹ khai ra bí mật của tổ chức cách mạng. Nhưng mẹ vẫn giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ yêu nước. Mẹ không đầu hàng, không phản bội đồng đội, không vì đau đớn mà khuất phục. Tinh thần bất khuất ấy khiến em vô cùng khâm phục. Sau hai năm tù đày, đến năm 1972 mẹ được trả tự do. Nhưng thay vì nghỉ ngơi, mẹ lại tiếp tục tham gia hoạt động bí mật cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng năm 1975.

Không chỉ chiến đấu với kẻ thù, mẹ còn phải chịu đựng nỗi đau riêng vô cùng lớn lao. Người con trai duy nhất của mẹ là anh Lưu Văn Hai đã hy sinh vào ngày 3/7/1971 khi đang làm nhiệm vụ. Đối với bất cứ người mẹ nào, mất con là nỗi đau không gì bù đắp được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lê Thị Có – sức mạnh từ trái tim người mẹ | Câu chuyện thời hoa lửa