Lê Thị Cường – Người mẹ Đồng Tháp kiên trung, một đời vì cách mạng
PHAN THỊ CẨM NHUNG
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, bên cạnh những người trực tiếp cầm súng chiến đấu còn có biết bao người mẹ âm thầm hy sinh, nuôi giấu cán bộ, che chở cách mạng và tiễn những người con thân yêu ra chiến trường. Ở vùng đất Cao Lãnh, Đồng Tháp, mẹ Lê Thị Cường là một trong những người phụ nữ như thế. Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng gian lao của quê hương, với sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao. Mẹ không chỉ đóng góp sức mình cho cách mạng mà còn lần lượt tiễn những người con lên đường chiến đấu, để rồi có những người mãi mãi không trở về.
Mẹ Lê Thị Cường sinh tại làng Nhị Mỹ, quận Cao Lãnh, tỉnh Sa Đéc, nay thuộc xã Nhị Mỹ, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Sinh ra trong một gia đình nghèo khó, tuổi thơ và những năm tháng trưởng thành của mẹ gắn với ruộng đồng và những công việc làm thuê, làm mướn để mưu sinh. Sau khi lập gia đình, mẹ theo chồng về sinh sống tại ấp Bình Dân, xã Nhị Mỹ, quê hương của mẹ.
Cuộc sống vốn đã nghèo khó lại càng thêm cơ cực khi chiến tranh bao trùm quê hương. Thế nhưng, trong hoàn cảnh ấy, gia đình mẹ vẫn một lòng hướng về cách mạng. Mẹ cùng gia đình tham gia công tác, nuôi giấu và che chở cán bộ, góp phần giữ gìn cơ sở cách mạng ở địa phương. Những công việc tưởng như bình dị ấy lại diễn ra trong điều kiện vô cùng nguy hiểm, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả gia đình bị địch bắt giữ, đàn áp.
Gia đình mẹ có 12 người con, gồm 7 trai và 5 gái, nhưng chiến tranh đã cướp đi 5 người con của mẹ. Họ lần lượt tham gia công tác cách mạng, chiến đấu và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Nỗi đau mất con đối với một người mẹ vốn không thể nào kể hết bằng lời, nhưng mẹ Lê Thị Cường đã biến đau thương thành sự kiên cường, tiếp tục động viên những người con còn lại đi theo cách mạng.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, gia đình mẹ tiếp tục có nhiều đóng góp cho cách mạng. Những người con của mẹ lần lượt tham gia các hoạt động chiến đấu và công tác ở địa phương. Có người tham gia cách mạng từ khi tuổi đời còn rất trẻ, có người trực tiếp chiến đấu, có người làm nhiệm vụ tiếp tế, vận chuyển và bảo vệ cơ sở cách mạng. Nhiều người trong số họ đã hy sinh hoặc mang thương tích sau những năm tháng chiến tranh.
Trong số những người con của mẹ có anh Dương Văn Bé, sinh năm 1935, người con thứ chín của mẹ. Anh tham gia cách mạng năm 1962, là du kích xã Nhị Mỹ, huyện Cao Lãnh. Đến tháng 9-1967, anh hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của người con là một mất mát lớn đối với mẹ, nhưng cũng là sự hy sinh mà mẹ chấp nhận vì độc lập, tự do của quê hương.
Người con khác là anh Dương Văn Di, sinh năm 1941, người con thứ mười của mẹ. Anh tham gia cách mạng năm 1963 tại Tiểu đoàn 502, hy sinh năm 1968. Anh Dương Văn Đạt, sinh năm 1942, người con trai thứ mười một, cũng tham gia cách mạng năm 1966 và hy sinh năm 1969. Những người con của mẹ đã nối tiếp nhau góp sức mình vào cuộc kháng chiến, người trước ngã xuống, người sau tiếp bước.
Trong gia đình, còn có anh Dương Văn Bệ, sinh năm 1935, tham gia cách mạng năm 1962. Anh từng hoạt động du kích tại quê nhà và nhiều lần tham gia chiến đấu. Sau những năm tháng chiến tranh, những người con còn lại của mẹ vẫn tiếp tục công tác, góp phần xây dựng quê hương.
Không chỉ có những người con trực tiếp chiến đấu, gia đình mẹ Lê Thị Cường còn có những đóng góp âm thầm phía sau chiến trường. Trong hoàn cảnh địch kiểm soát gắt gao, mẹ và gia đình vẫn tìm mọi cách giúp đỡ cán bộ, nuôi giấu và bảo vệ lực lượng cách mạng. Chính sự kiên gan, bền bỉ ấy đã góp phần giữ vững cơ sở cách mạng ở địa phương, tạo nên hậu phương vững chắc cho những người đang chiến đấu ngoài mặt trận.
Điều đáng quý ở mẹ Lê Thị Cường chính là sự hy sinh không chỉ nằm ở những gì mẹ đã làm mà còn ở những người con mẹ đã trao cho cách mạng. Làm mẹ, ai cũng mong con mình được bình an, trưởng thành và trở về. Nhưng trong những năm đất nước còn chiến tranh, mẹ đã nhiều lần tiễn con lên đường và phải đối diện với nỗi đau mất mát. Nỗi đau ấy không khiến mẹ khuất phục mà trở thành một phần của sự nghiệp đấu tranh giành độc lập cho quê hương.
Với những đóng góp và sự hy sinh to lớn cho cách mạng, mẹ Lê Thị Cường được Nhà nước ghi nhận và truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Đây là sự tri ân sâu sắc đối với một người mẹ đã dành cả cuộc đời và những người con của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Hình ảnh mẹ Lê Thị Cường vì thế không chỉ là hình ảnh của một người phụ nữ nông dân nghèo ở vùng đất Cao Lãnh. Mẹ còn là biểu tượng của những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng đã âm thầm chịu đựng những mất mát không gì bù đắp được để đất nước có ngày hòa bình. Trong những trang sử của Đồng Tháp, câu chuyện về mẹ nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng phía sau mỗi chiến thắng của dân tộc là biết bao sự hy sinh của những người mẹ, những gia đình bình dị đã đặt lợi ích của quê hương, đất nước lên trên nỗi đau riêng của mình.
Mẹ Lê Thị Cường – người mẹ đất Đồng Tháp đã dành cả cuộc đời cho quê hương, để những hy sinh thầm lặng của mẹ và các con mãi được ghi nhớ trong lịch sử dân tộc.



