Lê Thị Đàn – “Ấu Triệu” của đất Quảng
Vũ Thị Vân Anh
Lê Thị Đàn, thường được biết đến với bí danh Ấu Triệu, là một nữ chí sĩ tiêu biểu của phong trào yêu nước Việt Nam đầu thế kỷ XX. Bà quê ở làng Thế Lại Thượng, vùng Thừa Thiên – Huế, xuất thân trong một gia đình có truyền thống Nho học và yêu nước. Từ nhỏ, bà được học chữ, sớm hình thành tinh thần trọng nghĩa và có ý thức trước vận mệnh đất nước. Khi phong trào yêu nước chống thực dân Pháp ngày càng phát triển, Lê Thị Đàn đã lựa chọn con đường hoạt động cách mạng, tham gia Duy Tân Hội do Phan Bội Châu và các đồng chí thành lập năm 1904.
Trong Duy Tân Hội, Lê Thị Đàn đảm nhiệm công việc liên lạc – một nhiệm vụ đòi hỏi sự kín đáo, nhanh nhạy và lòng trung thành. Bà thường xuyên di chuyển giữa các địa phương ở Trung Kỳ, chuyển tài liệu, tiền bạc và hỗ trợ đưa đón những người tham gia phong trào Đông Du. Công việc tưởng như thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm, bởi chỉ một sơ suất cũng có thể khiến cả mạng lưới hoạt động bị bại lộ. Trong những năm tháng ấy, Lê Thị Đàn đã nhiều lần vượt qua hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 1908, phong trào chống thuế ở Trung Kỳ bùng lên. Lê Thị Đàn tích cực hưởng ứng và tham gia các hoạt động phản đối chính quyền thực dân và phong kiến tay sai. Sau khi phong trào bị đàn áp, thực dân Pháp tăng cường bắt bớ những người yêu nước. Đến tháng 3 năm 1910, Lê Thị Đàn bị bắt và đưa vào nhà lao Quảng Trị. Trước những cuộc thẩm vấn và sức ép của đối phương, bà vẫn giữ im lặng, không tiết lộ những thông tin có thể gây nguy hiểm cho đồng chí, đồng đội.
Trong hoàn cảnh bị giam cầm, Lê Thị Đàn hiểu rằng mình khó có thể thoát khỏi nhà lao. Nhưng điều khiến bà lo lắng không phải là số phận của bản thân mà là sự an toàn của những người cùng hoạt động. Theo các tư liệu được lưu truyền, trước khi qua đời, bà đã để lại những bài thơ tuyệt mệnh, thể hiện lòng yêu nước và khí tiết của một người phụ nữ quyết không khuất phục trước kẻ thù. Ngày 25 tháng 4 năm 1910, bà qua đời trong nhà lao Quảng Trị.
Tinh thần bất khuất của Lê Thị Đàn khiến Phan Bội Châu vô cùng kính trọng. Ông gọi bà bằng cái tên “Ấu Triệu”, nghĩa là “Bà Triệu nhỏ”, nhằm gợi nhắc đến hình tượng nữ anh hùng Triệu Thị Trinh trong lịch sử dân tộc. Sau này, khi sống tại Bến Ngự, Huế, Phan Bội Châu đã dựng một Ấu Triệu bi đình trong khu vườn của mình để tưởng nhớ người nữ đồng chí đã hy sinh.
Câu chuyện về Lê Thị Đàn đặc biệt ở chỗ bà không phải một vị tướng ngoài chiến trường, cũng không trực tiếp cầm quân. Vũ khí của bà là lòng trung thành, sự gan dạ và ý chí không khuất phục. Trong những năm tháng đất nước còn chìm dưới ách đô hộ, một người phụ nữ đã lựa chọn bước vào con đường đầy hiểm nguy và chấp nhận hy sinh để giữ trọn khí tiết.
Hơn một thế kỷ đã trôi qua, cái tên Ấu Triệu Lê Thị Đàn vẫn được nhắc đến như biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam yêu nước đầu thế kỷ XX. Cuộc đời bà là một trang sử ngắn nhưng đầy khí phách: sống vì nước, giữ trọn lòng son và để lại cho hậu thế một tấm gương về lòng dũng cảm, sự kiên trung và tinh thần bất khuất.



