Cựu chiến binh

Lê Thị Hà

Nghệ An07/07/2026Lê Thị Hà (Đoàn viên Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bạch Ngọc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn đồi không lùi bước

Trong buổi gặp gỡ với đoàn viên, thanh niên, bác Vũ Văn Khánh, cựu chiến binh từng chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên, mở đầu bằng một câu nói khiến cả hội trường im lặng:

"Trong chiến tranh, có những trận đánh chỉ kéo dài vài giờ, nhưng theo người lính suốt cả cuộc đời."

Bác kể, tháng 3 năm 1975, đơn vị của bác nhận nhiệm vụ đánh chiếm một ngọn đồi án ngữ con đường tiếp viện của địch. Nếu không làm chủ được ngọn đồi trước bình minh, toàn bộ kế hoạch tiến công sẽ bị chậm lại.

Đêm hôm đó, mưa rừng rất lớn. Đất đỏ Tây Nguyên nhão thành bùn, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Cả đơn vị lặng lẽ bò từng mét để tiếp cận mục tiêu.

Người chỉ huy mũi tiến công là Đại đội trưởng Nguyễn Văn Dũng, mới ngoài ba mươi tuổi nhưng dày dạn trận mạc. Trước giờ xuất kích, anh chỉ nói ngắn gọn:

"Dù có chuyện gì xảy ra, lá cờ của đơn vị phải cắm được trên đỉnh đồi."

Khoảng hai giờ sáng, khi còn cách mục tiêu chưa đầy năm mươi mét, một chiến sĩ vô tình vướng phải dây báo động.

Pháo sáng bùng lên.

Tiếng súng từ các lô cốt của địch dội xuống như mưa.

Mũi tiến công buộc phải nằm ép sát mặt đất. Nhiều chiến sĩ bị thương ngay trong những phút đầu.

Giữa lúc tình thế vô cùng nguy cấp, Đại đội trưởng Dũng quyết định chia lực lượng thành hai hướng. Một tổ nghi binh thu hút hỏa lực, còn mũi chủ công bí mật vòng sang sườn trái của ngọn đồi.

Bác Khánh là người đi trong mũi chủ công.

Bác nhớ rất rõ từng nhịp tim của mình lúc ấy.

Không ai nói với ai một lời.

Chỉ có tiếng mưa rơi, tiếng đạn xé gió và ánh pháo sáng liên tục quét ngang sườn đồi.

Khi còn cách lô cốt đầu tiên khoảng mười mét, Đại đội trưởng Dũng bất ngờ trúng đạn.

Anh ngã xuống.

Máu thấm đỏ chiếc áo lính.

Nhưng bằng chút sức lực cuối cùng, anh tháo lá cờ giải phóng đang buộc sau ba lô, trao cho bác Khánh rồi nói:

"Đừng dừng lại... Cắm cờ... thay tôi..."

Nói xong, anh khẽ mỉm cười rồi nhắm mắt.

Không ai kịp khóc.

Cả mũi tiến công tiếp tục lao lên.

Sau gần hai giờ chiến đấu quyết liệt, khi ánh bình minh vừa ló rạng, lá cờ của đơn vị đã tung bay trên đỉnh đồi.

Tuyến phòng thủ của địch bị phá vỡ.

Con đường tiến quân được mở thông.

Nhiệm vụ hoàn thành.

Bác Khánh kể rằng, chiến thắng hôm ấy đổi bằng sự hy sinh của nhiều đồng đội, trong đó có Đại đội trưởng Nguyễn Văn Dũng.

Sau ngày đất nước thống nhất, mỗi dịp tháng Tư, những người còn sống lại trở về ngọn đồi năm xưa.

Không còn hầm hào.

Không còn tiếng súng.

Chỉ có màu xanh của cây rừng phủ kín những hố bom cũ.

Bác đứng rất lâu trước tấm bia tưởng niệm đồng đội.

Bác nói:

"Ngày ấy, chúng tôi chiến đấu không phải để ghi tên mình vào lịch sử. Chúng tôi chiến đấu để thế hệ sau không còn phải sống trong chiến tranh."

Nghe bác kể, chúng em hiểu rằng mỗi tấc đất của Tổ quốc hôm nay đều được đánh đổi bằng lòng quả cảm và sự hy sinh của biết bao người lính.

Ngọn đồi ấy giờ chỉ còn là một địa danh bình yên.

Nhưng đối với bác Vũ Văn Khánh và những người đồng đội còn sống, đó mãi là ngọn đồi của lòng dũng cảm, của tình đồng đội và của khát vọng hòa bình.

Và chính từ những trận đánh như thế, những con người bình dị như thế, lịch sử dân tộc đã được viết nên bằng ý chí kiên cường của cả một thế hệ trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn