Cựu chiến binh

Lê Thị Hoa

Nghệ An07/07/2026Lê Thị Hoa (Đoàn viên Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bạch Ngọc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng kèn giữa rừng

"Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi nghe tiếng kèn báo thức của bộ đội, bác lại nhớ đến một người đồng đội..."

Đó là câu nói mở đầu của bác Nguyễn Văn Cường, cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam, khi trò chuyện với đoàn viên, thanh niên trong buổi sinh hoạt truyền thống.

Bác kể rằng năm 1971, đơn vị của bác có một chiến sĩ tên Trần Văn Hải. Hải không phải người giỏi bắn súng nhất, cũng không khỏe nhất, nhưng lại là người thổi kèn rất hay.

Chiếc kèn đồng cũ luôn được Hải lau chùi cẩn thận. Mỗi sáng, khi đơn vị chuẩn bị hành quân, tiếng kèn của anh vang lên giữa núi rừng, tiếp thêm tinh thần cho đồng đội.

Hải thường nói vui:

"Bao giờ đất nước hòa bình, mình sẽ mang chiếc kèn này về dạy bọn trẻ trong làng."

Ai cũng cười, vì ai cũng tin ngày ấy sẽ đến.

Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ vượt qua một cánh rừng để tiếp viện cho chiến trường phía trước.

Đêm xuống, trời mưa rất lớn.

Khi cả đơn vị đang lặng lẽ hành quân thì bất ngờ rơi vào ổ phục kích của địch.

Tiếng súng nổ dồn dập.

Trong lúc hỗn loạn, người chỉ huy bị thương nặng.

Không nhìn rõ phương hướng, nhiều chiến sĩ bắt đầu tản ra giữa màn đêm.

Đúng lúc ấy, giữa tiếng bom đạn, mọi người bỗng nghe tiếng kèn quen thuộc của Hải.

Âm thanh ấy vang lên từng hồi ngắn, đúng tín hiệu tập kết đã được đơn vị quy định.

Nhờ tiếng kèn, từng tổ chiến đấu lần lượt tìm được vị trí của nhau, đưa thương binh ra khỏi vòng vây.

Nhưng tiếng kèn bỗng im bặt.

Khi đồng đội quay lại tìm, Hải đã hy sinh bên gốc cây, chiếc kèn vẫn còn nằm trong tay.

Bác Cường lặng người một lúc rồi nói:

"Hải biết thổi kèn sẽ làm lộ vị trí của mình. Nhưng nếu không có tiếng kèn ấy, có lẽ rất nhiều đồng đội đã không thể trở về."

Sau ngày đất nước thống nhất, bác Cường tìm về quê Hải.

Bố mẹ anh đã già.

Khi biết bác là đồng đội của con trai mình, hai ông bà lặng lẽ mang ra một chiếc hộp gỗ.

Trong đó là tấm giấy khen thời Hải còn học phổ thông vì đạt giải văn nghệ huyện.

Người cha mỉm cười:

"Từ nhỏ nó chỉ mê thổi kèn. Không ngờ cuối cùng, tiếng kèn ấy lại cứu được bao người."

Bác Cường lấy từ ba lô ra chiếc kèn đồng đã được đơn vị gìn giữ suốt nhiều năm.

Trao lại kỷ vật, bác nói:

"Hải đã giữ trọn lời hứa với đồng đội."

Người mẹ ôm chiếc kèn vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi.

Bà khẽ nói:

"Con không kịp về dạy trẻ con trong làng thổi kèn... nhưng tiếng kèn của con đã đánh thức lòng biết ơn của biết bao thế hệ."

Kể xong, bác Cường nhìn các đoàn viên và nói:

"Các cháu sinh ra trong hòa bình nên thật khó hình dung giá trị của hai chữ 'độc lập'. Nhưng hãy nhớ, có những người đã chấp nhận hy sinh để đổi lấy những ngày bình yên hôm nay."

Cả hội trường lặng đi.

Không ai còn nghe thấy tiếng kèn năm ấy.

Nhưng trong lòng mỗi người, âm thanh ấy vẫn vang vọng như lời nhắc nhở về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình đồng đội cao đẹp.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, tiếp nối "thời hoa lửa" không phải bằng súng đạn, mà bằng tri thức, trách nhiệm, tinh thần cống hiến và khát vọng xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh.

Có những tiếng kèn đã ngừng vang giữa đại ngàn, nhưng âm hưởng của lòng yêu nước thì sẽ còn ngân mãi trong trái tim các thế hệ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn