Bài viết

LÊ THỊ HOA – NHỮNG MÙA BOM KHÔNG THỂ QUÊN

17/09/2026Xã Trường Văn (Xã Trường Văn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Thị Hoa lớn lên trong những ngày mà tiếng bom, tiếng còi báo động và những cuộc sơ tán trở thành một phần của cuộc sống.

Có những đêm, cả gia đình phải vội vàng rời khỏi căn nhà quen thuộc. Người lớn lo lắng, trẻ nhỏ sợ hãi, nhưng ai cũng cố giữ bình tĩnh.

Hoa khi ấy chỉ mong một điều rất giản dị: được trở về nhà.

Sau mỗi lần sơ tán, mọi người lại bắt đầu cuộc sống từ đầu. Những căn nhà được sửa lại, ruộng đồng tiếp tục được gieo cấy, bữa cơm gia đình vẫn được dọn lên dù đôi khi chẳng có gì nhiều.

Chính trong những ngày tháng khó khăn ấy, Hoa hiểu được giá trị của hai chữ gia đình.

Một bữa cơm đủ mặt mọi người cũng trở thành niềm vui. Một người thân trở về bình an cũng là một ngày đáng nhớ.

Năm tháng trôi qua, chiến tranh lùi xa. Những tiếng bom chỉ còn trong ký ức.

Nhưng có những ký ức không bao giờ mất.

Đó là những mùa bom, những lần chạy giặc, những ánh mắt lo âu và trên hết là tình yêu thương mà con người dành cho nhau trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÊ THỊ HOA – NHỮNG MÙA BOM KHÔNG THỂ QUÊN | Câu chuyện thời hoa lửa