Bài viết

Lê Thị Hồng Gấm

Miền đồng bằng sông Cửu Long mênh mông sông nước, nơi có người con gái mang tên Hồng Gấm mang vẻ đẹp mộc mạc và buồn như một bài ca dao nồng đượm tình quê. Trong một trận càn quét khốc liệt của địch vào năm 1970, nhằm thu hút hỏa lực để bảo vệ cho các đồng chí lãnh đạo rút lui an toàn, chị đã tự nguyện một mình trụ lại giữa cánh đồng lúa trống trải không rào chắn. Bằng khẩu súng trường cũ kỹ, chị dũng cảm chống trả quyết liệt với hai chiếc máy bay trực thăng vũ trang tối tân đang gầm rít chói ta

An Giang16/06/2026Xã đoàn Bình Giang (Xã đoàn Bình Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 12 năm 1967, Lê Thị Hồng Gấm đã tham gia cách mạng, và được phân công làm công tác giao liên xã. Cuối năm 1968 tổ còn lại duy nhất một mình cô. Đến tháng 12 năm 1968, cô trở thành xã đội phó, cùng lãnh đạo xã thuyết phục nhân dân bám đất, bám ruộng vườn sản xuất, ủng hộ cách mạng.

Tháng 8 năm 1969, Lê Thị Hồng Gấm được cử làm trung đội phó du kích vành đai liên xã. Ngày 18 tháng 4 năm 1970, để chuẩn bị cho trận đánh đêm, cô cùng hai nữ du kích khác đi mua lương thực cho đồng đội. Khi ra giữa cánh đồng, các cô bị hai chiếc máy bay trực thăng của quân địch phát hiện. Trước tình hình đó, Lê Thị Hồng Gấm đã chỉ đường trốn thoát cho đồng đội, còn bản thân thì lợi dụng địa hình chiến đấu, đồng thời thu hút sự chú ý của quân địch về phía mình. Lúc này, 2 chiếc trực thăng lượn vòng uy hiếp, cô bắn trả, một chiếc bị rơi tại chỗ, chiếc thứ hai đổ quân bao vây, cô nổ súng diệt tiếp ba tên địch. Tuy nhiên, do số lượng quân địch quá đông, mà hỏa lực lại tập trung bắn về phía cô, khiến cô bị thương quá nặng, đạn đã hết nên dùng chút sức lực đập gãy khẩu súng để vũ khí không rơi vào tay địch và dũng cảm hy sinh.[3][4]

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn