Bài viết

Lê Thị Hồng Gấm – “Bông hồng lửa”

Lê Thị Hồng Gấm – “Bông hồng lửa” kiên trung và loạt đạn đánh vỡ nghiêng trực thăng Mỹ

Đồng Tháp02/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện 1: Lê Thị Hồng Gấm – “Bông hồng lửa” kiên trung và loạt đạn đánh vỡ nghiêng trực thăng Mỹ

Chị Lê Thị Hồng Gấm sinh năm 1951 tại xã Long Hưng, huyện Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho (nay là tỉnh Tiền Giang) – mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Sống trong cảnh quê hương bị giày xéo bởi bom đạn, người con gái có dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt sáng kiên định ấy đã sớm giác ngộ cách mạng. Năm 16 tuổi, chị tham gia giao liên, rồi nhanh chóng trở thành một chiến sĩ du kích kiên cường, một biểu tượng anh hùng của vành đai diệt Mỹ bấy giờ.Trận chiến không cân sức giữa đồng hoangSáng ngày 21/4/1970 là một ngày định mệnh nhưng chói lọi. Chị Hồng Gấm lúc đó là Phó đội trưởng Đội du kích mật xã Long Hưng, cùng hai nữ đồng đội được giao nhiệm vụ băng qua cánh đồng trống để mua lương thực, thuốc men tiếp tế cho đơn vị. Khi ba cô gái vừa ra đến giữa đồng trống tại ranh giới hai xã Long Hưng và Thạnh Phú thì tiếng gầm rú xé toạc bầu trời. Hai chiếc trực thăng vũ trang “Cá gáo” của quân đội Mỹ lao tới, săn lùng ráo riết từ trên cao.Địa hình lúc đó hoàn toàn là đồng trống, không có công sự hay lùm cây lớn để ẩn nấp. Chiếc trực thăng lượn vòng, hạ thấp độ cao, súng đại liên từ trên máy bay quét liên tục xuống mặt đất, đất đá cày lên tung tóe. Nhận thấy tình thế cực kỳ nguy cấp, nếu cả ba cùng chạy thì sẽ làm mồi cho làn đạn địch, chị Hồng Gấm liền ra lệnh cho hai đồng đội ôm chặt tài liệu, lương thực khẩn trương rút lui về hướng bìa rừng. Riêng chị quyết định ở lại, một mình dùng khẩu súng ngắn làm mồi nhử để thu hút toàn bộ hỏa lực của giặc về phía mình.Khí tiết bất khuất trước họng súng giặcChị Hồng Gấm khéo léo lợi dụng những bờ ruộng thấp làm điểm tựa, bình tĩnh chờ chiếc trực thăng sà xuống thấp. Khi chiếc máy bay Mỹ hung hãn lao trực diện vào vị trí của chị, chị nhắm thẳng vào buồng lái và siết cò. Những loạt đạn đanh thép vang lên. Bị đánh vỗ mặt bất ngờ, chiếc trực thăng trúng đạn, khói bốc mù mịt, loạng choạng rồi cố lết ra xa.Tức tối vì bị một cô gái mộc mạc bẻ gãy một mũi tấn công, chiếc trực thăng còn lại điên cuồng trút bom và đạn đại liên xuống trận địa của chị. Một loạt đạn ác độc găm thẳng vào hai chân khiến chị ngã khuỵu, máu tuôn xối xả làm đỏ thắm một vùng cỏ dại.Chị không thể đứng dậy được nữa, nhưng đôi tay vẫn nắm chặt vũ khí. Bọn lính Mỹ trên máy bay thấy chị bị thương nặng liền hạ độ cao, dùng loa gọi hàng và toan nhảy xuống bắt sống.Chị Hồng Gấm mím chặt môi nén đau đớn, tựa lưng vào bờ ruộng, gom hết sức tàn bắn tiếp những viên đạn cuối cùng vào quân thù. Khi súng hết đạn, biết mình không thể thoát và quyết không để vũ khí rơi vào tay giặc, chị dồn chút tàn lực cuối cùng đập nát khẩu súng xuống cạnh bờ ruộng.Khi bọn lính bộ binh địch tiếp cận, trước mắt chúng không phải là một bộ đội khuất phục, mà là một cô gái 19 tuổi với ánh mắt căm hờn, hiên ngang trút hơi thở cuối cùng. Sự hy sinh của chị Lê Thị Hồng Gấm đã bảo vệ an toàn cho đồng đội và trở thành ngọn đuốc rực sáng, cổ vũ tinh thần chiến đấu cho hàng vạn thanh niên miền Nam thời bấy giờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lê Thị Hồng Gấm – “Bông hồng lửa” | Câu chuyện thời hoa lửa