Lê Thị Hồng Gấm – Cánh Én Giữa Bầy Diều Hâu Sắt
Phần 1: Nhiệm vụ bình minh: Tái hiện phân cảnh mở đầu yên bình khi Hồng Gấm cùng hai đồng chí đang bí mật vận chuyển tài liệu mật và thuốc men băng qua cánh đồng. Khắc họa tình đồng đội ấm áp, những lời gửi gắm tuổi trẻ của cô gái 19 tuổi về một ngày hòa bình. Phần 2: Quyết định sinh tử giữa đồng trống: Bầy trực thăng địch bất ngờ phát hiện và áp sát. Giữa cánh đồng trống không có nơi ẩn nấp, nhận thấy tài liệu mật không thể rơi vào tay giặc, Hồng Gấm ra lệnh cho hai đồng đội rút lui trước để bảo vệ bí mật, còn cô tình nguyện ở lại bám trụ, thu hút hỏa lực của địch. Phần 3: Cuộc đấu súng vô tiền khoáng hậu: Đặc tả trận chiến nghẹt thở. Một cô gái nhỏ bé với khẩu súng trường trong tay, đơn độc đối đầu với bầy diều hâu sắt được trang bị đại liên và Rockets hiện đại. Hồng Gấm lội dưới bùn lầy, lợi dụng từng bờ đất nhỏ, ung dung bắn trả, bắn bị thương máy bay địch, khiến phi công Mỹ phải kinh ngạc trước sự gan dạ của cô. Phần 4: Khúc ca bất tử tuổi mười chín: Hồng Gấm trúng đạn nặng nhưng vẫn kiên cường chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, kiên quyết không đầu hàng và hy sinh anh dũng khi đồng đội đã rút an toàn. Kết truyện bằng hình ảnh biểu tượng của người con gái hóa thân vào sóng nước miền Tây, tinh thần của cô sống mãi trong lòng đất mẹ Tiền Giang.
CÁNH ÉN GIỮA BẦY DIỀU HÂU SẮT
Phần 1: Nhiệm vụ bình minh
Bình minh tháng 4 năm 1970 trên vùng đất Mỹ Tho (Tiền Giang) lên muộn trong một màn sương mù bảng lảng vị phù sa. Cánh đồng hoang dại trải dài tít tắp, thi thoảng dập dềnh những rặng dừa nước đan cài vào nhau như những bức tường thành xanh ngắt. Không gian yên ắng đến lạ kỳ, chỉ có tiếng hót lảnh lót của vài chú chim dòng dọc gọi bầy đón nắng sớm.
Băng nhanh qua bờ ruộng nhỏ rợp bóng cỏ lác, ba bóng đen chuyển động thoăn thoắt. Đi đầu là Lê Thị Hồng Gấm, nữ du kích vừa bước sang tuổi mười chín. Dưới chiếc áo bà ba đen và chiếc khăn rằn Nam Bộ thắt hờ quanh cổ, vóc dáng "thắt đáy lưng ong" của cô gái tuổi dậy thì hiện lên vừa mềm mại, vừa nhanh nhẹn như một con rái cá vùng sông nước. Trên vai Gấm là khẩu súng trường cũ kỹ nhưng báng gỗ được lau chùi láng bóng, hai tay cô ôm chặt chiếc bọc vải chứa đầy thuốc men và tập tài liệu mật của thị ủy. Theo sau cô là chị Tâm và bé Thắm, hai nữ giao liên của xã.
“Chị Gấm ơi, đi chậm lại chút, sình lún quá em theo không kịp!” – Thắm thì thầm, hơi thở đứt quãng.
Hồng Gấm dừng lại bên một gốc bần, quay đầu lại cười, lúm đồng tiền trên má hiện rõ dưới ánh nắng sớm: “Cố lên xíu đi cưng. Qua nốt vạt đồng trống này, vô tới rặng dừa nước kinh xáng là mình an toàn rồi. Giao xong mớ thuốc này cho mấy anh thương binh, tao dắt mày đi hái bình bát ăn dầm đường nghen!”
Tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ của ba cô gái trẻ sưởi ấm cả một góc đồng hoang vắng. Ở cái tuổi mười chín, Hồng Gấm vẫn nguyên vẹn nét hồn nhiên, hay lam hay làm của người con gái miền Tây. Cô thường mơ về một ngày đất nước thanh bình, được trở lại trường học, được diện chiếc áo dài trắng đi hội xuân thay vì bộ bà ba đen sặc mùi khói súng.
Nhưng bỗng nhiên, nụ cười trên môi Hồng Gấm chợt tắt ngấm. Cô áp tai xuống mặt đất ruộng còn sũng nước. Một tiếng động lạ, trầm đục và đều đặn từ phía đường chân trời đang vọng lại.
Phành phạch… phành phạch… phành phạch…
Phần 2: Quyết định sinh tử giữa đồng trống
Màn sương mù bị xé toạc ra làm đôi. Từ hướng căn cứ Đồng Tâm, ba chiếc trực thăng vũ trang UH-1 – thứ mà người dân Mỹ Tho bấy giờ vẫn gọi bằng cái tên đầy ám ảnh: “Cực thăng” hay “Diều hâu sắt” – lao đến với tốc độ kinh hoàng. Chúng bay thấp, rà sát ngọn dừa nước, tiếng gầm rú của động cơ phản lực làm chấn động cả một vùng không gian, khiến bầy chim hoảng loạn bay toán loạn.
Địch mở trận càn quét bất ngờ. Giữa cánh đồng trống hoang hoác, không một bóng cây lớn, không một mái nhà, ba cô gái lọt thỏm vào tầm ngắm của những họng súng đại liên từ trên máy bay.
“Tụi nó phát hiện mình rồi! Chạy mau!” – Chị Tâm hét lên.
Chiếc trực thăng đi đầu lập tức nghiêng mình, ép sát xuống. Tiếng loa phóng thanh của địch oang oang dội xuống, xen lẫn tiếng cười hô hố của những tên lính Mỹ: “Việt Cộng! Đầu hàng thì sống! Hạ vũ khí xuống!”
Hồng Gấm nhìn lướt nhanh tình thế. Rặng dừa nước an toàn còn cách xa hơn trăm mét. Nếu cả ba cùng chạy, hỏa lực từ trên trời sẽ quét sạch tất cả trong vòng vài giây, và chiếc bọc tài liệu mật cùng số thuốc men xương máu kia sẽ rơi vào tay giặc. Đôi mắt mười chín tuổi của Gấm chợt co thắt lại, biến thành hai tia nhìn sắc lạnh, kiên định như thép nguội. Cô giật lấy bọc tài liệu từ tay mình, ấn mạnh vào ngực chị Tâm.
“Chị Tâm! Dắt con Thắm ôm tài liệu chuồn ngay vào đám dừa nước phía kinh xáng. Em ở lại cản địa!”
“Không được, Gấm! Mày có một mình, làm sao chọi lại ba chiếc máy bay!” – Chị Tâm bật khóc, tay ghì chặt lấy vai Gấm.
“Đi mau! Đây là mệnh lệnh!” – Hồng Gấm gầm lên, giọng nói bỗng chốc đanh thép như một vị chỉ huy dày dạn chiến trận. “Tài liệu mà mất là cả cơ sở mình tiêu ráo. Đi! Đừng để em chết vô ích!”
Không đợi hai đồng đội kịp phản ứng, Hồng Gấm đứng phắt dậy khỏi bờ ruộng, cô không chạy trốn mà lao ngược hướng với lối rút lui của đồng đội. Cô vừa chạy vừa giơ cao khẩu súng trường, siết cò bắn liên tiếp ba phát chỉ thiên: Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Tiếng súng trường đanh gọn vang lên giữa đồng trống như một lời thách thức ngạo nghễ. Lập tức, bầy diều hâu sắt bị hút toàn bộ sự chú ý vào bóng áo đen độc nhất đang chạy điên cuồng trên mặt ruộng.
Phần 3: Cuộc đấu súng vô tiền khoáng hậu
Trong khoang lái của chiếc UH-1 dẫn đường, viên phi công Mỹ kinh ngạc tột độ khi nhìn qua kính nhìn đêm. Hắn không thấy một đại đội chính quy nào cả, chỉ thấy một dáng người nhỏ bé, một cô gái Việt Nam mặc áo bà ba đang đơn độc một mình một súng, chạy giữa bãi bùn lầy và bắn trả lại chiếc máy bay khổng lồ của hắn.
“Tên điên nào dưới đó vậy? Quét sạch nó đi!” – Tiếng gầm của tên chỉ huy vang lên trong bộ đàm.
Tạch tạch tạch tạch tạch!
Khẩu đại liên sáu nòng từ trực thăng khạc lửa. Những viên đạn cỡ lớn cày nát mặt ruộng, hất tung những cột bùn đất và nước cao hàng mét, đuổi sát sau gót chân của Hồng Gấm.
Nữ du kích 19 tuổi thực hiện những động tác lẩn trốn điêu luyện của một chiến sĩ du kích lõi đời. Cô tận dụng từng bờ đất nhỏ, từng vũng đìa nuôi cá cạn để làm nơi ẩn nấp. Cứ sau mỗi loạt đạn của địch, Gấm lại nhô người lên, kê báng súng vào vai, ngắm bắn một cách ung dung, bình tĩnh lạ kỳ.
Đoàng!
Khẩu súng trường trong tay cô lên đạn bằng tay, mỗi phát bắn là một sự tính toán chi li về đường đạn. Quả nhiên, phát đạn của Gấm găm thẳng vào thân chiếc UH-1 đi đầu, làm tóe lửa điện trên thân máy bay. Chiếc trực thăng hốt hoảng bốc đầu bay vọt lên cao để né tránh.
Bị sỉ nhục bởi một cô gái nhỏ bé, bầy diều hâu sắt điên cuồng trút giận. Hai chiếc trực thăng còn lại lao xuống, phóng ra những quả Rockets nổ inh tai nhức óc. Sức ép của vụ nổ hất tung Hồng Gấm ngã lộn nhào xuống lòng mương ruộng sũng nước. Khói bom đen kịt phủ trùm lấy cơ thể cô.
Nhưng cứ mỗi khi khói bom vừa khét lẹt tản ra, cái bóng áo bà ba đen ấy lại kiên cường lồm cồm bò dậy từ bùn lầy. Mặt Gấm bê bết máu và sình, chiếc khăn rằn đã rách bươm, nhưng đôi mắt cô vẫn sáng quắc, rực cháy ngọn lửa căm thù. Cô lại nâng súng, tiếp tục nhả đạn. Sự gan dạ đến mức thần kỳ của người con gái miền Tây đã hoàn toàn đóng băng ý chí của những tên lính Mỹ trên trời. Chúng không hiểu nổi thứ sức mạnh nào đang chống đỡ cho cơ thể mỏng manh kia đứng vững trước bão lửa.
Phần 4: Khúc ca bất tử tuổi mười chín
Trận đấu súng không cân sức đã kéo dài gần ba mươi phút. Khẩu súng trường của Hồng Gấm chỉ còn lại ba viên đạn cuối cùng.
Lúc này, một viên đạn đại liên của địch đã bắn trúng chân trái của cô, máu chảy xối xả nhuộm đỏ cả vũng nước ruộng dưới chân. Vai phải của cô cũng bị mảnh đạn găm vào đau buốt, khiến mỗi lần nâng súng lên là một lần toàn thân cô run rẩy vì đau đớn. Thớ thịt căng ra như muốn đứt, hơi thở hụt hơi và lồng ngực thắt lại.
Nhìn về hướng rặng dừa nước kinh xáng xa xa, Hồng Gấm thấy bóng dáng của chị Tâm và bé Thắm đã hoàn toàn biến mất vào vùng căn cứ an toàn. Một nụ cười mãn nguyện, nhẹ nhõm nở ra trên khuôn mặt lấm lem của cô gái trẻ. Mục đích của cô đã đạt được. Đồng đội đã an toàn, tài liệu đã được bảo vệ.
Chiếc trực thăng Mỹ hạ thấp độ cao, lơ lửng cách mặt đất chưa đầy mười mét, sức gió từ cánh quạt khổng lồ thổi bay tóc Gấm, tạo nên một trận cuồng phong bùn đất xung quanh cô. Tên lính Mỹ chĩa súng xuống, ra hiệu cho cô đầu hàng để bắt sống.
Hồng Gấm quệt máu trên môi, nhìn thẳng vào họng súng kẻ thù với một sự khinh bỉ tột cùng. Cô dùng chút sức tàn cuối cùng đứng thẳng dậy bằng một chân, nâng súng lên và bắn phát đạn cuối cùng về phía buồng lái địch.
Đoàng!
Viên đạn sượt qua đầu tên phi công, khiến hắn hoảng loạn bẻ lái. Khi tiếng "clách" khô khốc của ổ đạn trống rỗng vang lên, Hồng Gấm nhìn khẩu súng trường thân thương – người bạn chiến đấu của mình. Thà chết chứ quyết không để vũ khí rơi vào tay giặc, Gấm gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh đập mạnh báng súng vào gốc cây bần cụt bên bờ ruộng.
Rắc! Khẩu súng gãy làm đôi.
Ngay khoảnh khắc ấy, một loạt đạn thù xé rách ngực áo bà ba của cô.
Hồng Gấm từ từ ngã xuống. Cô ngã vào lòng đất mẹ Tiền Giang, giữa mùa dừa nước trổ bông. Đôi mắt cô vẫn mở to, nhìn lên bầu trời Mỹ Tho trong xanh không còn bóng giặc, nơi cánh én của hòa bình chuẩn bị bay về. Cô ra đi ở tuổi mười chín, cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi mái tóc còn xanh và những ước mơ còn dang dở.
Lê Thị Hồng Gấm đã ngã xuống, nhưng tiếng súng trường đơn độc của người con gái tuổi mười chín năm ấy đã trở thành một cú tát trời giáng vào huyền thoại bất bại của không lực Hoa Kỳ. Tinh thần chiến đấu "một mình tiếp chiến một bầy trực thăng" của cô đã trở thành biểu tượng sống động, phát động nên phong trào thi đua "Sống, chiến đấu như anh hùng Lê Thị Hồng Gấm" khắp các chiến trường miền Nam.
Hôm nay, những cánh đồng hoang vu ở Mỹ Tho năm xưa nay đã thành những vạt lúa vàng trĩu hạt, những dòng kinh xáng chở đầy ắp phù sa và tiếng cười thanh bình của con trẻ. Sóng nước Tiền Giang vẫn ngày đêm vỗ về bờ bãi, như đang hát mãi khúc ca bất tử về người con gái áo bà ba đen – cánh én kiên cường đã hóa thân vào đất đá quê hương, giữ cho bầu trời miền Tây mãi mãi xanh trong.



