Lê Thị Hồng Gấm – Đóa Hoa Bất Tử Trên Cánh Đồng Long Hưng
Tuổi thơ gan dạ: Từ nỗi đau mất đi con trâu cày vì pháo giặc, cô gái nhỏ đã sớm nung nấu lòng căm thù, trở thành "kiện tướng đánh mìn" khiến quân thù khiếp vía. Mưu trí tuyệt vời: Sáng tạo trong cách đánh giặc, phối hợp cùng người mẹ Anh hùng ngụy trang trận địa mìn bằng rơm khô, tiêu diệt gọn hàng chục tên địch. Lựa chọn sinh tử: Trong trận chiến cuối cùng, chị đã quyết định ở lại một mình thu hút hỏa lực, nhường cơ hội sống cho đồng đội trước vòng vây của bầy trực thăng Mỹ. Sức lan tỏa mãnh
Trong ký ức của người em trai Lê Trọng Nghĩa, chị Tư Gấm không chỉ là một người chị hiền hậu mà là một "mãnh hổ" của vùng đất Long Hưng. Lòng yêu nước của chị nảy mầm từ những điều giản dị nhất: nỗi xót xa khi con trâu – tài sản quý giá nhất của gia đình nông dân – bị giặc bắn chết.
Chị vào du kích năm 16 tuổi và nhanh chóng trở thành nỗi khiếp sợ của những tên cố vấn Mỹ bằng lối đánh mìn thông minh, quyết đoán. Có những trận đánh, chị phối hợp cùng mẹ – bà Đỗ Thị Quế – ngụy trang mìn dưới lớp rơm khô ngay chân cầu Ông Hổ, khiến kẻ thù hoàn toàn bất ngờ. Hình ảnh chị Tư ôm súng AR15 áp sát tường bắn máy bay trực thăng giữa lòng Mỹ Tho trong Tết Mậu Thân đã cho thấy một bản lĩnh can trường, hiếm có ở độ tuổi đôi mươi.
Ngày 18/4/1970 đã trở thành một mốc son bi tráng. Giữa cánh đồng trống trải, đối mặt với bầy "trực thăng vận" HU1A sà xuống vây bắt, chị Tư đã chọn cái chết để bảo vệ sự sống cho hai nữ đồng đội. Câu nói: "Tôi có súng sẽ ở lại chiến đấu, thu hút hỏa lực chúng, còn hai chị chạy thoát ngay đi" không chỉ là mệnh lệnh, mà là lời thề của một người anh hùng.
Một mình chị giữa đồng không mông quạnh, quỳ gối, tỳ súng nhả đạn bắn cháy trực thăng và hạ gục những tên địch đổ bộ. Chị hy sinh khi trên người đầy vết thương, khi chiếc nhẫn áp út bị quân thù tướp đoạt, nhưng tinh thần của chị thì không ai có thể lấy đi được.
Chị ngã xuống ở tuổi 19, nhưng cái chết ấy đã hóa thành bất tử. Tên của chị đã trở thành khẩu hiệu hành động, thành động lực cho hàng triệu thanh niên lên đường ra trận. Lê Thị Hồng Gấm mãi mãi là đóa hoa rực rỡ nhất trên dải đất Tiền Giang, minh chứng cho một thế hệ trẻ Việt Nam "không có gì quý hơn độc lập tự do".



