LÊ THỊ HỒNG GẤM – ĐÓA HOA HỒNG THÉP
Nguyễn Thị Hương
LÊ THỊ HỒNG GẤM – ĐÓA HOA HỒNG THÉP
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã trở thành biểu tượng tạc vào thời gian. Nếu miền Bắc tự hào có những nữ thanh niên xung phong mở đường Trường Sơn, miền Trung có 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc, thì miền Nam ruột thịt luôn tự hào về "Đội quân tóc dài" kiên trung, bất khuất. Hôm nay, chúng ta hãy cùng sống lại những khoảnh khắc bi tráng nhất về một người thiếu nữ mang tên một loài hoa tuyệt đẹp nhưng cũng vô cùng gai góc: Anh hùng Lê Thị Hồng Gấm – Đóa hoa hồng thép của quê hương Tiền Giang.
Lê Thị Hồng Gấm sinh năm 1951, tại xã Long Giang, huyện Châu Thành, tỉnh Mỹ Tho (nay là tỉnh Tiền Giang). Sinh ra trên mảnh đất giàu truyền thống yêu nước nhưng lại phải tận mắt chứng kiến cảnh xóm làng bị đạn bom cày xới, chị sớm giác ngộ cách mạng. Năm 1968, khi mới 17 tuổi - độ tuổi trăng tròn đẹp nhất của người thiếu nữ, chị đã tạm biệt gia đình để thoát ly tham gia du kích xã. Với sự mưu trí, dũng cảm và tài bắn súng xuất thiện, chỉ một thời gian ngắn sau, chị được tín nhiệm giao giữ chức vụ Xã đội phó, trực tiếp chỉ huy lực lượng du kích địa phương và nhiều lần khiến kẻ thù phải khiếp vía.
Nhưng đỉnh cao của chủ nghĩa anh hùng cách mạng ở người thiếu nữ ấy, chính là giây phút đối mặt với cái chết đầy lẫm liệt vào ngày 18 tháng 4 năm 1970.
Hôm đó, chị cùng hai nữ đồng đội nhận nhiệm vụ mang tài liệu mật và đi mua lương thực để tiếp tế cho cơ sở. Khi ba cô gái đang băng qua một cánh đồng trống, bất ngờ một đàn trực thăng vũ trang của địch ập tới, theo sau là lực lượng bộ binh càn quét dày đặc. Một cuộc đụng độ không cân sức đã diễn ra. Lưới lửa của kẻ thù từ trên trời trút xuống như mưa.
Giữa khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lê Thị Hồng Gấm nhanh chóng đưa ra một quyết định sinh tử. Chị dõng dạc ra lệnh cho hai đồng đội ôm tài liệu và hàng hóa rút lui về phía sau để bảo toàn bí mật, còn bản thân mình ở lại chặn hậu. Chị lợi dụng một bờ ruộng nhỏ làm ụ chiến đấu, biến mình thành mục tiêu để thu hút toàn bộ hỏa lực của kẻ thù.
Máy bay địch thi nhau nhào xuống, quần thảo. Bộ binh địch hô hào khép chặt vòng vây, hòng bắt sống người nữ du kích. Thế nhưng, kiên cường đứng giữa vòng vây ấy, người con gái tuổi 19 không hề nao núng. Chị bình tĩnh ngắm bắn, những loạt đạn trả trả đanh thép vang lên. Bằng cây súng trường trong tay, chị đã bắn rơi tại chỗ một chiếc trực thăng, làm hỏng một chiếc khác và tiêu diệt nhiều tên địch. Lê Thị Hồng Gấm đã chiến đấu ngoan cường cho đến viên đạn cuối cùng. Khi biết không thể khuất phục được chị, kẻ thù đã trút những loạt đạn thù hằn xuống bờ ruộng nhỏ. Lê Thị Hồng Gấm ngã xuống trên chính mảnh đất quê hương khi tuổi đời vừa tròn 19.
Chị Lê Thị Hồng Gấm đã anh dũng hy sinh, nhưng tiếng súng kiên cường của chị trên cánh đồng Long Giang năm ấy đã trở thành tiếng kèn xung trận, làm dấy lên phong trào “Học tập và chiến đấu theo gương anh hùng Lê Thị Hồng Gấm” sục sôi khắp chiến trường miền Nam. Ngày 20 tháng 9 năm 1971, chị được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Khép lại “Câu chuyện hoa lửa” về Lê Thị Hồng Gấm, chúng ta không chỉ rơi giọt nước mắt tiếc thương cho một thanh xuân dở dang, mà còn trào dâng một niềm tự hào mãnh liệt. Đóa hoa hồng xứ Tiền Giang đã tàn phai về thể xác, nhưng hương thơm của lòng yêu nước, ý chí quật cường thì vẫn còn ngào ngạt bay xa. Thế hệ chúng ta hôm nay nguyện sẽ viết tiếp bản hùng ca ấy, bằng chính trách nhiệm, khát vọng và sự cống hiến hết mình cho công cuộc dựng xây Tổ quốc.



