Lê Thị Hồng Gấm: Một mình đối mặt với cả tiểu đoàn giữa cánh đồng Mỹ Tho
Lê Thị Hồng Gấm sinh năm 1951 trong một gia đình nghèo có truyền thống cách mạng. 16 tuổi chị đã làm giao liên, 18 tuổi đã là xã đội phó xã Vĩnh Kim. Ở cái tuổi mười chín đôi mươi, khi những cô gái khác bắt đầu biết chăm chút cho mái tóc, soi gương mỗi sáng, thì "đồ trang điểm" của chị Gấm lại là khẩu súng ngắn dắt lưng và những túi tài liệu mật. Chị nổi tiếng khắp vùng vì sự thông minh, nhanh nhẹn và khả năng bơi lội, len lỏi qua các kênh rạch như một con cá kình.
Sáng sớm ngày 18 tháng 4 năm 1970, Lê Thị Hồng Gấm cùng hai nữ đồng chí khác được giao nhiệm vụ băng qua cánh đồng để chuẩn bị địa điểm cho đơn vị về đóng quân. Giữa lúc trời còn tờ mờ sương, một toán trực thăng của quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn bất ngờ ập tới. Chúng thực hiện chiến thuật "phượng hoàng vồ mồi", đổ quân xuống ngay giữa cánh đồng trống để bao vây tổ công tác.
Trong tay chị Gấm lúc đó chỉ có một khẩu súng trường và vài băng đạn. Hai người đồng chí đi cùng chưa có kinh nghiệm chiến đấu và cũng không có vũ khí mạnh. Nhận thấy quân địch quá đông và đang khép vòng vây, chị Gấm quyết định một lựa chọn định mệnh:
"Các đồng chí chạy mau đi! Để tôi ở lại chặn chúng nó!"
Hai người đồng đội vừa kịp rút vào bìa rừng, cũng là lúc tiếng súng của chị Gấm vang lên. Chị ẩn nấp dưới một rãnh nước nhỏ, tận dụng từng gốc rạ, bờ đất để làm điểm tựa. Chị không bắn loạn xạ mà bình tĩnh ngắm tỉa từng tên một. Quân địch ban đầu tưởng rằng họ đang đối đầu với một đơn vị chủ lực, nên chúng không dám ập vào ngay mà gọi thêm trực thăng vũ trang đến oanh tạc. Những quả tên lửa và đạn đại liên cày xới nát cả vùng đất xung quanh chị. Khói lửa mịt mù, bùn đất văng tung tóe, nhưng cứ sau mỗi đợt pháo kích, khẩu súng của chị lại vang lên đanh thép. Chị bắn hạ hết tên này đến tên khác, buộc cả một tiểu đoàn quân địch phải chững lại vì sợ hãi.
Suốt nhiều giờ đồng hồ, "trận đấu súng" kỳ lạ nhất lịch sử vùng Đất Thép diễn ra: Một bên là hàng trăm quân lính với máy bay, pháo binh yểm trợ; một bên là một cô gái 19 tuổi với chiếc áo bà ba đen vấy bùn và lòng quyết tâm sắt đá.
Khi băng đạn cuối cùng sắp hết, chị Gấm đã bị thương nặng ở chân và vai. Máu thấm đỏ cả vạt áo đen. Quân địch bắt đầu nhận ra đối thủ của mình chỉ là một người con gái duy nhất. Chúng ngừng bắn, dùng loa kêu gọi chị đầu hàng để đổi lấy tính mạng và sự giàu sang. Chị Gấm chỉ trả lời bằng những phát súng cuối cùng. Khi hết đạn, chị đã đập nát khẩu súng của mình để không rơi vào tay giặc, rồi lặng lẽ chờ đợi. Khi quân địch ập đến nơi, chúng sững sờ nhìn thấy một người thiếu nữ trẻ măng, kiệt sức vì mất máu nhưng đôi mắt vẫn quắc thước, nhìn thẳng vào chúng không một chút run sợ. Chị đã hy sinh ngay trên mảnh đất quê hương mình khi mặt trời vừa lên cao.
Lê Thị Hồng Gấm ngã xuống, nhưng câu chuyện về một người con gái một mình giữ chân cả tiểu đoàn đã trở thành một biểu tượng bất khuất của phụ nữ miền Nam. Chị được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Chị chính là đóa hoa sen mọc lên từ bùn lầy của chiến tranh, dù bị vùi dập trong lửa đạn nhưng hương thơm của khí tiết vẫn còn mãi với non sông.



