Lê Thị Hồng Gấm: Nữ du kích kiên cường của vùng đất Tiền Giang.
Khi bị máy bay trực thăng và bộ binh địch bao vây, bà một mình một súng chiến đấu ngoan cường, bắn hạ máy bay địch và kiên quyết không đầu hàng, chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Viết câu chuyện ngắn

Buổi sáng ngày 18 tháng 4 năm 1970, bầu trời xã Trung Hòa, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của máy bay địch. Trận địa càn quét bằng trực thăng vận đổ quân bất ngờ đổ xuống mảnh đất quê hương.
Lúc này, nữ du kích Lê Thị Hồng Gấm, vừa tròn 19 tuổi, đang cùng hai đồng đội đi mua lương thực cho đơn vị. Phát hiện từ xa có tốp máy bay trực thăng Mỹ đang rà soát, chị nhanh chóng lệnh cho hai đồng đội rút lui trước để bảo toàn số gạo quý giá. Một mình chị chủ động ở lại, thu hút sự chú ý của kẻ thù để bọc lót cho đồng đội.
Phát hiện bóng người đơn độc giữa cánh đồng trống, những chiếc trực thăng "Cobra" hung hãn lập tức quần thảo, sà thấp xuống định bắt sống chị. Từ trên máy bay, tiếng loa gọi hàng của giặc ra rả vang lên. Đáp lại lời dụ dỗ đó, Hồng Gấm bình tĩnh nép mình vào một bờ đất nhỏ, giương khẩu súng trường lên ngắm thẳng.
Đoành! Đoành!
Tiếng súng trường đanh gọn vang lên. Chiếc trực thăng dẫn đầu trúng đạn bốc cháy, loạng choạng rồi rơi sụp xuống cánh đồng. Những chiếc còn lại hoảng loạn bay vọt lên cao, trút cơn mưa bom đạn và điều động bộ binh bao vây nghẹt thở xung quanh vị trí của chị.
Cuộc chiến không cân sức diễn ra vô cùng khốc liệt. Một cô gái mười chín tuổi đối đầu với hàng chục binh lính tinh nhuệ cùng hỏa lực cực mạnh. Hồng Gấm bị thương nặng ở chân, máu chảy ròng ròng, nhưng chị không hề nao núng. Chị bò từ gốc cây này sang bờ đất khác, bắn phát một chuẩn xác để tiết kiệm đạn, bẻ gãy nhiều đợt tiến công của giặc.
Khi trong hộp đạn chỉ còn vài viên cuối cùng, vòng vây của quân địch đã siết rất chặt. Biết mình không thể thoát, Hồng Gấm dùng chút sức lực cuối cùng, lấy báng súng đập mạnh vào gốc cây làm gãy đôi khẩu súng. Chị quyết tâm không để vũ khí rơi vào tay giặc.
Khi toán lính Mỹ áp sát, bọn chúng chỉ còn thấy một nữ du kích kiên cường đang nhìn chúng với ánh mắt đầy căm hờn, máu nhuộm đỏ áo quần nhưng khí phách vẫn ngút trời. Lê Thị Hồng Gấm đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên mảnh đất quê hương khi tuổi đời đẹp nhất. Sự hy sinh anh dũng của chị đã trở thành ngọn đuốc rực sáng, cổ vũ mạnh mẽ cho phong trào đấu tranh của quân và dân Nam Bộ.



