Lê Thị Hồng Gấm – Tuổi 19 hóa bất tử trong bản hùng ca kháng chiến
Là người đọc câu chuyện về nữ Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Hồng Gấm, tôi không khỏi nghẹn ngào và xúc động trước một cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực sáng như ngọn lửa. Giữa muôn vàn tấm gương anh hùng của dân tộc Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh, hình ảnh người nữ chiến sĩ mới tròn 19 tuổi đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân và sinh mệnh cho Tổ quốc để lại dấu ấn đặc biệt sâu đậm trong lòng tôi.
Sinh ra trên quê hương Long Hưng, Châu Thành, Mỹ Tho – vùng đất giàu truyền thống yêu nước, từ thuở thiếu thời, Lê Thị Hồng Gấm đã sớm được nuôi dưỡng lý tưởng cách mạng qua những câu chuyện về các bậc anh hùng đi trước. Chính từ đó, trong chị hình thành tình yêu quê hương tha thiết và lòng căm thù giặc sâu sắc, thôi thúc chị dấn thân vào con đường cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ. Đọc đến những dòng viết về quãng thời gian chị làm giao liên, tôi thực sự cảm nhận được sự gian khổ, hiểm nguy mà một cô gái tuổi mười bảy, mười tám phải đối mặt mỗi ngày khi băng qua vùng căn cứ, vành đai địch để chuyển từng công văn, mệnh lệnh cho cách mạng.
Điều khiến tôi đặc biệt khâm phục là tinh thần bền bỉ và trách nhiệm của chị trong mọi hoàn cảnh. Khi lực lượng mỏng dần, có thời điểm chỉ còn một mình, chị vẫn không nản chí, vẫn ngày ngày hoàn thành nhiệm vụ, có lúc phải chuyển đến bảy công văn trong một ngày. Ở cương vị xã đội phó rồi trung đội phó du kích, Lê Thị Hồng Gấm không chỉ trực tiếp chiến đấu trong hàng chục trận đánh ác liệt, mà còn cùng cấp ủy vận động nhân dân bám đất, bám ruộng vườn, nuôi giấu và ủng hộ cách mạng. Những con số về trận đánh, về sinh lực địch bị tiêu diệt cho thấy sự gan dạ, mưu trí và bản lĩnh của một nữ chiến sĩ trẻ giữa chiến trường khốc liệt.
Trang viết khiến tôi lặng người nhất chính là trận chiến cuối cùng trong cuộc đời chị. Giữa cánh đồng trống trải, đối mặt với trực thăng và hỏa lực dày đặc của kẻ thù, chị đã bình tĩnh chỉ đường cho đồng đội rút lui, một mình ở lại chiến đấu, thu hút địch. Hình ảnh chị bắn rơi trực thăng, chiến đấu đến viên đạn cuối cùng rồi đập gãy khẩu súng trước khi anh dũng hy sinh là biểu tượng cao đẹp của tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Chị ngã xuống khi tuổi đời vừa tròn 19, độ tuổi đẹp nhất của một đời người, nhưng chính sự hy sinh ấy đã làm nên sự bất tử.
Đọc tiếp những dòng viết về việc Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân cho chị, rồi sự ra đời của Đại đội nữ mang tên Lê Thị Hồng Gấm – đại đội nữ đầu tiên ở miền Nam – tôi càng cảm nhận rõ hơn sức lan tỏa mạnh mẽ từ tấm gương của chị. Cuộc đời và sự hy sinh của Hồng Gấm không khép lại trong một trận đánh, mà tiếp tục sống trong ý chí, niềm tin và hành động của bao thế hệ nữ chiến sĩ tiếp bước con đường cách mạng.
Khép lại bài viết, trong tôi vẫn vang lên giai điệu bài hát “Những cánh chim Hồng Gấm”. Hình ảnh người nữ anh hùng trẻ tuổi ấy như cánh chim vượt qua giông tố, bay mãi cùng non sông. Lê Thị Hồng Gấm không chỉ là niềm tự hào của quê hương Tiền Giang, mà còn là biểu tượng sáng ngời của tuổi trẻ Việt Nam – dám sống, dám hiến dâng và dám hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Nguồn : baotanglichsu.vn



