Lê Thị Hồng – trạm quân y giữa rừng
Hồng là y tá ở trạm quân y dã chiến. Đêm nào cũng có thương binh đưa về.
Đêm ấy đông hơn bình thường. Người bị thương nằm kín lán. Không đủ băng, không đủ thuốc, Hồng phải chia từng chút một.
Có một anh lính bị nặng, cứ nắm tay Hồng không buông. Anh nói rất nhỏ: “Tôi còn về nhà được không?”
Hồng không trả lời chắc chắn, chỉ nói: “Cố lên, còn người là còn hy vọng.”
Sáng hôm sau, nhiều người qua cơn nguy hiểm. Hồng ngồi xuống cạnh góc lán, chưa kịp nghỉ thì lại có người mới được đưa tới.



