Bài viết

Lê Thị Huệ

Người y tá nơi tuyến lửa

Quảng Trị08/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những cánh rừng Trường Sơn mịt mù khói lửa, có một người con gái nhỏ bé nhưng mang trái tim phi thường – đó là Lê Thị Huệ, một y tá chiến trường.

Ngày ấy, chị mới ngoài hai mươi tuổi. Công việc của chị không phải là cầm súng xung phong mà là giành giật sự sống cho đồng đội từ tay tử thần.

Những ca mổ không có ánh đèn điện, chỉ có ánh đuốc leo lét. Những vết thương không có thuốc tê, chỉ có ý chí chịu đựng của người lính. Máu, bùn đất và nước mắt hòa vào nhau.

Có lần, một trận bom rơi trúng trạm xá dã chiến. Đất đá vùi lấp, nhiều thương binh bị kẹt lại. Không kịp chờ lực lượng cứu hộ, chị Huệ lao vào đống đổ nát, dùng tay không bới đất cứu từng người.

Đôi bàn tay rớm máu, nhưng chị vẫn không dừng lại. Khi đưa được người cuối cùng ra ngoài, chị mới ngã gục.

Sau này, đồng đội vẫn nhắc về chị với sự kính trọng:
“Một người con gái đã sống trọn vẹn với lời thề: còn người là còn cứu.”

👉 Câu chuyện của chị là minh chứng cho đức hy sinh thầm lặng của những người không trực tiếp cầm súng nhưng giữ lấy sự sống cho chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn