Cựu Thanh niên xung phong

LÊ THỊ HƯƠNG - DÒNG XUỒNG TRÊN TUYẾN LỬA 1C

Tham gia thanh niên xung phong từ năm 16 tuổi trên tuyến vận tải chiến lược 1C Trực tiếp vận chuyển vũ khí, lương thực qua địa hình rừng – kênh hiểm trở Nhiều lần đối mặt bom đạn, phục kích, giữ vững bí mật tuyến đường Tiếp tục phục vụ chiến trường với vai trò quân y sau khi rời tuyến 1C

Thanh Hóa30/01/2026Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh Phường Hạc Thành (Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh Phường Hạc Thành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi mười sáu, khi nhiều người còn chưa rời khỏi làng quê, Lê Thị Hương đã khoác ba lô, theo đoàn thanh niên xung phong bước vào một trong những tuyến vận tải nguy hiểm nhất của chiến tranh: đường 1C. Đó là con đường nối Trường Sơn với Tây Nam bộ, hình thành trong bối cảnh tuyến Hồ Chí Minh trên biển bị địch phát hiện, hậu cần cho chiến trường miền Nam đứng trước thử thách sinh tử.

Sinh ra trong gia đình có nhiều người tham gia kháng chiến, ký ức chạy giặc từ thuở lên năm và nỗi đau mất mẹ vì bị địch tra tấn đã hun đúc trong cô gái nhỏ một ý chí sắt đá. Sau huấn luyện, bà được biên chế vào đại đội Nguyễn Việt Khái 2, đảm nhiệm vận chuyển từ Campuchia về Hà Tiên – chặng khốc liệt bậc nhất của tuyến 1C. Những chuyến xuồng âm thầm chở gạo, vũ khí, thuốc men len lỏi qua rừng tràm, qua kênh rạch, mỗi chuyến có thể mang tới nửa tấn hàng trong im lặng tuyệt đối.

Địa hình Hà Tiên “ba mùa” khiến hành quân trở thành thử thách thể lực và ý chí. Có đoạn chèo xuồng, có đoạn phải vác xuồng đi bộ giữa bùn lầy ngang hông. Trên vai mỗi người là hàng chục ký gạo, đạn, đồ dùng cá nhân. Thiếu thuốc men, sốt rét rừng cướp đi sức lực của nhiều đồng đội; bữa ăn chỉ có kèo nèo, lá giang độn cơm. Thế nhưng, bom đạn và đói rét không làm bước chân chùn lại.

Dọc kênh Vĩnh Tế, đối phương bắn phá dữ dội để chặn đường nhận hàng. Để tránh bị lộ, TNXP phải lội sông trong đêm, trên vai vẫn mang súng và ba lô; dưới nước là đỉa, trên đầu là cái chết rình rập. Nhiều lần đại đội áp sát biệt kích, buộc phải rút lui trong im lặng; khi bị phục kích bất ngờ, họ chiến đấu đến cùng, thà hy sinh chứ không để lộ bí mật. Những đồng đội ngã xuống trên tuyến đường ấy trở thành ký ức không phai trong lòng bà.

Hoàn thành nhiệm vụ trên 1C, năm 1970, bà Hương tiếp tục ra chiến trường miền Đông Nam bộ làm quân y, băng rừng vận chuyển thương binh đi điều trị. Sau chiến tranh, cuộc đời đưa bà gặp lại người bạn đời từng thất lạc liên lạc giữa khói lửa. Từ dòng xuồng năm xưa đến cuộc sống đời thường, ký ức về tuyến đường 1C vẫn là niềm tự hào lặng lẽ của người nữ thanh niên xung phong đã gửi trọn tuổi trẻ cho độc lập dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÊ THỊ HƯƠNG - DÒNG XUỒNG TRÊN TUYẾN LỬA 1C | Câu chuyện thời hoa lửa