Cựu chiến binh

LÊ THỊ KIM CHUNG: ĐÓA HỒNG THÉP GIỮA MIỀN BIÊN ẢI

LÊ THỊ KIM CHUNG: ĐÓA HỒNG THÉP GIỮA MIỀN BIÊN ẢI

Phú Thọ07/04/2026hà hải Yến (Thanh sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÊ THỊ KIM CHUNG: ĐÓA HỒNG THÉP GIỮA MIỀN BIÊN ẢI

Trong ký ức của những người lính thời hậu chiến, "Hoa lửa" không chỉ dành cho những nam nhi xông pha trận mạc, mà còn rực cháy trong trái tim của những cô gái mười tám, đôi mươi như đồng chí Lê Thị Kim Chung. 1. Lên đường giữa tuổi trăng tròn (1978) Năm 1978, khi vừa tròn 18 tuổi – lứa tuổi đẹp nhất của người con gái, đồng chí Lê Thị Kim Chung (sinh năm 1960) đã tạm biệt gia đình để bước vào đời binh nghiệp. Mang theo nét duyên dáng nhưng đầy bản lĩnh của người con đất Tổ, bà nhập ngũ đúng vào thời điểm biên giới phía Bắc đang chuyển mình trong những diễn biến phức tạp. Đối với bà, việc cầm súng hay phục vụ trong quân ngũ lúc bấy giờ là mệnh lệnh từ trái tim. 2. Ba năm rực cháy "Hoa Lửa" (1978 - 1981) Quãng thời gian tại ngũ của đồng chí Kim Chung gắn liền với giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới năm 1979: Thử thách nơi tuyến đầu: Giữa những hầm hào và pháo kích, người con gái ấy đã vượt qua nỗi sợ hãi, cùng đồng đội bám trụ đơn vị. "Lửa" là những đêm trực chiến xuyên màn sương lạnh giá, là những chuyến tiếp tế nhu yếu phẩm dưới làn đạn pháo, và là ý chí sắt đá không thua kém bất kỳ đấng mày râu nào. Đóa hoa trong gian khổ: "Hoa" chính là nụ cười lạc quan của bà giữa những ngày thiếu thốn, là tình chị em đồng đội thắm thiết bên những bát cơm nhạt muối. Sự hiện diện của những nữ chiến sĩ như bà đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn, sưởi ấm niềm tin cho các chiến sĩ nơi mặt trận phía Bắc.

3. Trở về và giữ vững chất thép giữa đời thường Năm 1981, sau 3 năm cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân, đồng chí Lê Thị Kim Chung xuất ngũ trở về địa phương. Bà mang theo bản lĩnh của một người lính đã đi qua khói lửa để xây dựng tổ ấm tại Tân Tiến, Thanh Sơn, Phú Thọ. Tại vùng đất Tân Tiến, bà không chỉ là một người phụ nữ đảm đang, mẫu mực mà còn là một tấm gương về nghị lực. Những kỷ niệm về "Một thời hoa lửa" – về tiếng còi báo động, về những đêm không ngủ – vẫn luôn là hành trang quý giá giúp bà vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống đời thường, giáo dục con cháu về lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn