Cựu Thanh niên xung phong

:Lê Thị Lan

Câu chuyện về bà Lê Thị Lan, người con gái miền quê đã dành trọn thanh xuân trên những cung đường lửa, minh chứng cho sức mạnh và vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.

Thái Nguyên13/04/2026Nguyễn Đăng Duy3 lượt xem0 lượt chia sẻ

2. Bài viết :

Tôi gặp bà Lan vào một buổi chiều nắng nhạt tại ngôi nhà nhỏ ven đô. Ở tuổi ngoài 70, đôi bàn tay bà đã chằng chịt những vết đồi mồi và những vết sẹo – dấu tích của một thời gian khổ nhưng vô cùng oanh liệt. Bà là cựu Thanh niên xung phong (TNXP) thuộc đơn vị C552, đơn vị từng bám trụ tại ngã ba Đồng Lộc huyền thoại.

Năm 1971, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bà Lan khi đó mới 17 tuổi đã giấu gia đình viết đơn tình nguyện nhập ngũ. “Lúc đó bà gầy lắm, chỉ có 42 kg thôi, nhưng chí khí thì mạnh lắm cháu ạ,” bà nhớ lại với nụ cười tự hào. Công việc của bà và các đồng đội là san lấp hố bom, đảm bảo mạch máu giao thông luôn thông suốt.

Cuộc sống ở chiến trường khắc nghiệt hơn bất cứ hình dung nào. Thiếu lương thực, thiếu nước sạch, và đáng sợ nhất là những cơn sốt rét rừng hành hạ. Thế nhưng, tinh thần “tiếng hát át tiếng bom” luôn rộn rã trong các lán trại. Bà kể về những đêm trăng, các cô gái TNXP vừa làm việc vừa hò hát, đối đáp với các anh lái xe đi ngang qua. Những niềm vui giản đơn ấy chính là liều thuốc tinh thần giúp họ vượt qua cái chết cận kề.

Bà Lan xúc động khi nhắc lại những đồng đội đã ngã xuống. Có những người bạn mới chiều tối còn ngồi chải tóc cho nhau, nhưng sau một đợt oanh tạc của giặc Mỹ, họ đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất mẹ. “Nhiều lúc nhìn hố bom sâu hoắm, bà chỉ biết khóc vì thương bạn, nhưng rồi lại cầm cuốc xẻng lên làm tiếp, vì nếu mình dừng lại, xe sẽ không vào được miền Nam,” bà nghẹn ngào.

Chiến tranh lùi xa, bà trở về đời thường với những vết thương mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức. Nhưng bà chưa bao giờ hối hận về quyết định của tuổi thanh xuân. Đối với bà, những năm tháng ở TNXP là quãng thời gian rực rỡ nhất, nơi bà học được tình đồng chí, lòng yêu nước và sự kiên cường.

Là một sinh viên thế hệ Gen Z, nghe câu chuyện của bà, tôi bỗng thấy mình cần phải sống có trách nhiệm hơn. “Thời hoa lửa” của bà đã dọn đường cho tương lai của chúng tôi. Chúng tôi – những sinh viên Khoa Cơ khí – không chỉ học để làm ra máy móc, mà còn phải học cách giữ gìn cái “tâm” và ý chí thép của người Việt. Cảm ơn bà, người con gái mở đường năm ấy, đã cho tôi hiểu thế nào là lý tưởng sống đích thực.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn