Lê Thị Lệ Chi
Liệt sĩ Lê Thị Lệ Chi sinh năm 1941, lớn lên giữa lòng quê hương Chợ Gạo trong giai đoạn đất nước ta đang sục sôi ngọn lửa đấu tranh chống ngoại xâm. Thấu hiểu những đau thương mất mát của đồng bào và sự tàn khốc của chiến tranh trên mảnh đất quê nhà, chị đã sớm nuôi dưỡng lý tưởng cách mạng sâu sắc. Với tấm lòng nhân hậu và mong muốn được chăm sóc, chữa trị cho các chiến sĩ, chị đã gia nhập ngành y tế cách mạng. Bằng năng lực chuyên môn và tinh thần trách nhiệm cao, chị được tin tưởng giao giữ
QUÁ TRÌNH HOẠT ĐỘNG
Đầu năm 1972, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng cam go và ác liệt. Tại địa bàn huyện Chợ Gạo, ta chủ trương mở rộng dần vùng làm chủ, củng cố các căn cứ cách mạng. Để đáp ứng yêu cầu cấp bách của mặt trận, chị Lê Thị Lệ Chi được cấp trên điều động về củng cố điểm trạm y tế tại xã Hòa Định. Tại đây, trong điều kiện vô cùng thiếu thốn về thuốc men, cơ sở vật chất và luôn bị kẻ địch rình rập, chị vẫn ngày đêm bám trụ, vừa tổ chức cứu chữa, vừa nuôi giấu các thương binh tại hệ thống hầm bí mật trong lòng đất. Đối với chị, mỗi người thương binh không chỉ là đồng đội, mà còn là khúc ruột, niềm hy vọng của cách mạng.
Bước ngoặt bi tráng xảy ra vào ngày 16 tháng 4 năm 1972. Hôm ấy, quân địch mở một trận càn quét quy mô lớn qua vùng căn cứ xã Hòa Định nhằm triệt hạ lực lượng của ta. Tình thế diễn ra vô cùng khẩn cấp khi vòng vây của giặc ngày càng khép chặt. Trong lúc đang trú ẩn dưới hầm bí mật để bảo vệ vị trí của trạm, chị Lê Thị Lệ Chi không may bị quân địch phát hiện. Tên giặc điên cuồng xả súng xối xả làm sập nắp hầm bí mật và bắt giữ chị. Biết chị là cán bộ dân y giữ vai trò cốt cán và nắm nhiều bí mật cốt lõi, quân địch đã lập tức dùng những thủ đoạn tra tấn dã man nhất nhằm khuất phục ý chí của người chiến sĩ cách mạng.
Dưới những trận đòn roi tàn bạo, những hình phạt thấu xương và họng súng đen ngòm của kẻ thù, người con gái kiên cường Lê Thị Lệ Chi vẫn không một lời khuất phục. Nỗi đau đớn về thể xác không thể làm lung lay lòng trung thành tuyệt đối của chị đối với Đảng, đối với nhân dân. Kẻ thù điên cuồng gặng hỏi vị trí ẩn giấu của các thương binh, nhưng đáp lại chúng chỉ là sự im lặng đầy bản lĩnh và những ánh mắt rực lửa căm hờn. Chị hiểu rằng, chỉ cần một cái gật đầu hay một lời khai hé lộ, tính mạng của hàng chục đồng đội đang nằm dưới lòng đất sẽ bị đe dọa. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, chị đã chọn lấy cái chết để bảo vệ sự sống cho đồng đội. Sự kiên trung, dũng cảm của chị Lê Thị Lệ Chi đã che chở an toàn tuyệt đối cho toàn bộ 18 chiến sĩ thương binh đang ẩn giấu dưới hầm. Kẻ thù bất lực trước ý chí sắt đá ấy đã ra tay sát hại chị. Người con gái anh hùng ấy đã ngã xuống khi tuổi đời mới vừa 31, độ tuổi thanh xuân tràn đầy cống hiến.
NHỮNG CỐNG HIẾN VÀ TƯ TƯỞNG
Sự hy sinh anh dũng của chị đã để lại niềm tiếc thương vô hạn và lòng khâm phục sâu sắc cho quân và dân ta. Dòng máu của chị đã hòa vào lòng đất mẹ Chợ Gạo, tô thắm thêm màu cờ độc lập của Tổ quốc. Để ghi nhận công ơn to lớn và khí phách kiên trung ấy, ngày 23 tháng 5 năm 2005, chị Lê Thị Lệ Chi đã vinh dự được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Là một người con của quê hương Chợ Gạo, khi viết những dòng chữ này, tim tôi thắt lại vì xúc động nhưng cũng tự hào vô cùng. Tôi nhận ra rằng, mỗi tấc đất quê hương mà tôi đang bước đi hôm nay, mỗi nhành cây ngọn cỏ thanh bình của Chợ Gạo đều thấm đẫm máu xương và cả tuổi trẻ của các thế hệ đi trước, của người nữ anh hùng áo trắng Lê Thị Lệ Chi. Máu thịt tuổi trẻ của chị đã hòa vào hồn thiêng sông núi dân tộc, đổi lấy bầu trời tự do, hạnh phúc cho chúng tôi. Đứng trước sự hy sinh cao cả ấy, tôi thấy mình thật nhỏ bé và tự hứa phải sống sao cho xứng đáng với dòng máu anh hùng đang chảy trong huyết quản của người dân xứ sở Chợ Gạo kiên cường. Tên của chị không chỉ được khắc ghi trên bảng vàng công trạng tại Nghĩa trang Liệt sĩ huyện Chợ Gạo, mà còn khắc sâu trong tâm khảm, là ngọn hải đăng soi sáng cho lý tưởng sống của tôi.
Là một giáo viên mầm non, mỗi ngày được nhìn thấy những nụ cười hồn nhiên, ngây thơ của các em thơ dưới mái trường hòa bình, tôi càng thêm thấm thía giá trị của hai chữ “tự do”. Những trang sử về thời hoa lửa của chị Lê Thị Lệ Chi chính là bài học sống động nhất về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và tình đồng chí cao cả. Với tất cả lòng biết ơn và sự kính trọng, trách nhiệm của chúng tôi - những người làm công tác giáo dục hôm nay - là phải truyền ngọn lửa yêu nước, niềm tự hào về truyền thống quê hương Chợ Gạo ấy vào trái tim non nớt của các học trò, nuôi dưỡng trong các em lòng tự hào dân tộc. Xin được nghiêng mình kính cẩn trước hương hồn của chị Lê Thị Lệ Chi và các anh hùng liệt sĩ.



