Lê Thị Ngọt
Ở ấp Mương Điều, xã Tích Thiện, mỗi khi mùa nắng về, ven những con bờ ruộng lại rực lên sắc hoa lửa. Màu đỏ ấy không quá kiêu sa, nhưng bền bỉ và ấm áp, như những tấm lòng đã âm thầm hiến dâng tuổi trẻ cho quê hương. Năm 1970, giữa những năm tháng chiến tranh còn khốc liệt, cô gái trẻ Lê Thị Ngọt tham gia công tác quân y. Công việc của cô không cầm súng ngoài chiến tuyến, nhưng lại đối diện với hiểm nguy mỗi ngày. Cô băng bó vết thương, chăm sóc thương binh, chuyển thuốc men qua những con đường
Ở ấp Mương Điều, xã Tích Thiện, mỗi khi mùa nắng về, ven những con bờ ruộng lại rực lên sắc hoa lửa. Màu đỏ ấy không quá kiêu sa, nhưng bền bỉ và ấm áp, như những tấm lòng đã âm thầm hiến dâng tuổi trẻ cho quê hương.
Năm 1970, giữa những năm tháng chiến tranh còn khốc liệt, cô gái trẻ Lê Thị Ngọt tham gia công tác quân y. Công việc của cô không cầm súng ngoài chiến tuyến, nhưng lại đối diện với hiểm nguy mỗi ngày. Cô băng bó vết thương, chăm sóc thương binh, chuyển thuốc men qua những con đường đầy rẫy hiểm họa. Giữa khói lửa, cô vẫn giữ ánh mắt dịu dàng và đôi bàn tay ấm áp.
Tháng 6 năm 1972, cô bị bắt. Những ngày trong khám Trà Ôn rồi khám lớn Vĩnh Long là những ngày thử thách cả thể xác lẫn tinh thần. Nhưng người nữ y tá năm nào vẫn giữ vững niềm tin. Trong bóng tối nhà giam, cô thường nhớ về những buổi chiều quê nhà, khi hoa lửa nở đỏ ven đường. Cô tin rằng, như hoa kia vẫn bền bỉ nở sau mỗi mùa mưa, con người cũng có thể vượt qua gian khổ để chờ ngày tự do.
Ngày được trả tự do, cô trở về với mái tóc đã nhuốm sương gió. Quê hương vẫn bình dị, và hoa lửa vẫn cháy rực dưới nắng. Nhìn sắc đỏ ấy, cô thấy lòng mình như được sưởi ấm. Bao nhiêu đau đớn, bao nhiêu thử thách bỗng hóa thành ký ức, nhưng ký ức ấy không làm cô yếu mềm, mà khiến cô thêm mạnh mẽ.
Sau này, khi đất nước hòa bình, cô tiếp tục công việc chăm sóc sức khỏe cho bà con. Dù thời gian có trôi, cô vẫn giữ lối sống giản dị và tấm lòng nhân hậu. Trước sân nhà, cô trồng một bụi hoa lửa. Mỗi mùa hoa nở, cô lại nhắc con cháu:
“Người sống phải có một ngọn lửa trong tim – lửa của yêu thương và niềm tin.”
Giờ đây, khi thời gian đã in dấu trên mái tóc bạc, hoa lửa vẫn nở đều mỗi năm. Sắc đỏ ấy không chỉ là màu của hoa, mà là màu của lòng dũng cảm, của sự hy sinh thầm lặng và của một đời người đã cháy hết mình vì quê hương.
Màu hoa lửa – rực rỡ giữa nắng gió miền quê, như chính tấm lòng kiên trung của những người con Tích Thiện năm xưa.



