Lê Thị Nhiều
Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Nhiều nhớ lại kỷ niệm đưa người thân ra chiến trường:
Trong buổi chiều yên ả của làng quê, Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Nhiều lặng lẽ ngồi trước hiên nhà, đôi bàn tay gầy guộc vuốt nhẹ tấm khăn rằn đã sờn màu theo năm tháng. Mỗi lần chạm vào nó, mẹ lại nhớ về kỷ niệm đưa người thân ra chiến trường – một ký ức vừa thiêng liêng, vừa thắt lòng, nhưng mẹ luôn giữ như một phần máu thịt của đời mình. Ngày ấy, làng xóm còn bao trùm bởi tiếng máy bay gầm rú, tiếng pháo kích xa xa, và nỗi lo âu len lỏi trong từng mái nhà. Thế nhưng, khi đất nước cần, gia đình mẹ, cũng như bao gia đình khác, không chút do dự.
Mẹ kể rằng buổi sáng đưa con trai và em trai mình lên đường, trời như thấp hơn, gió nhẹ mà lạnh thấm. Mẹ chuẩn bị cho họ từng gói cơm nắm, khúc mía, ít muối mè – những thứ đơn sơ nhưng chứa đựng trọn vẹn tình thương của người mẹ, người chị. Đứng bên bờ sông quê, nơi bộ đội hẹn tập kết, mẹ nhìn thấy trong mắt họ ánh lên niềm tin và sự quyết tâm. Mẹ cố nén nỗi lo để nở nụ cười, dặn dò không biết bao nhiêu lần rằng: “Ra chiến trường phải giữ sức khỏe, thương nhau mà sống, mà chiến đấu.” Nhưng đến khi chiếc xuồng chở người thân xa dần, bóng áo xanh khuất sau làn sương sớm, mẹ mới lặng lẽ quay đi lau dòng nước mắt đã chực trào.
Những năm tháng chiến tranh tiếp diễn, có lúc mẹ ngóng tin, có lúc nhận được thư, đôi khi chỉ là vài dòng vội vã. Mỗi bức thư như sưởi ấm mái nhà, như tiếp thêm sức mạnh giúp mẹ vượt qua những ngày lo toan cơ cực. Cho đến khi hòa bình lập lại, người trở về, người mãi mãi nằm lại, mẹ vẫn giữ trọn niềm tự hào và nỗi nhớ thương.
Giờ đây, ký ức ấy đã trở thành ngọn lửa trong tim mẹ – ngọn lửa của tình yêu nước, của sự hy sinh lớn lao mà mẹ dành trọn cho Tổ quốc. Mẹ Lê Thị Nhiều nói rằng dù đau thương, nhưng đó là lựa chọn của một thời, một thế hệ luôn đặt đất nước lên trên tất cả.



