LÊ THỊ OANH – NGƯỜI CON GÁI RỜI QUÊ TRONG NHỮNG NĂM THÁNG CHIẾN TRANH
LÊ THỊ OANH – NGƯỜI CON GÁI RỜI QUÊ TRONG NHỮNG NĂM THÁNG CHIẾN TRANH
Lê Thị Oanh sinh năm 1945, nhập ngũ tháng 1 năm 1967 và xuất ngũ tháng 1 năm 1971.
Trong những câu chuyện về chiến tranh, người ta thường nhắc đến những chàng trai lên đường.
Nhưng phía sau những năm tháng ấy còn có những người phụ nữ.
Lê Thị Oanh là một trong số đó.
Ngày nhập ngũ, bà còn rất trẻ. Rời mái nhà quen thuộc để bước vào môi trường quân đội là một sự thay đổi lớn.
“Con gái ngày ấy cũng đi bộ đội như thanh niên thôi. Lúc đầu cũng có lo, nhưng đã xác định đi thì phải cố gắng.”
Những ngày xa nhà, nỗi nhớ có lẽ là điều khó tránh khỏi.
“Nhớ nhà lắm chứ. Nhưng lúc ấy ai cũng thế. Mình nhớ thì đồng đội cũng nhớ. Nói chuyện với nhau một lúc là lại động viên nhau.”
Cuộc sống quân ngũ rèn cho bà sự mạnh mẽ.
Không chỉ mạnh mẽ để vượt qua những khó khăn của bản thân, mà còn biết sống cùng tập thể, biết nhường nhịn và giúp đỡ người bên cạnh.
Tháng 1 năm 1971, bà trở về.
Một cô gái rời quê năm nào nay đã mang theo một quãng đời mà không phải ai cũng có được.
Nhiều năm sau, khi nhìn lại, điều bà nhớ có lẽ không chỉ là những gian khổ.
Mà là những người đã từng ở bên mình.
“Sau này mỗi người một nơi, nhưng nhắc đến thời bộ đội là lại nhớ anh em. Có những tình cảm thời ấy quý lắm.”
Một người phụ nữ, một quãng đời, một ký ức.
Và một thời tuổi trẻ không thể nào quên.



