Lê Thị Riêng
Hoàng Anh Đức
Nữ anh hùng liệt sĩ Lê Thị Riêng sinh năm 1925 nơi làng quê sông nước Giá Rai, Bạc Liêu. Trước cảnh nước mất nhà tan, nhân dân lầm than, cơ cực dưới ách áp bức bóc lột của bọn địa chủ cường hào và ách thống trị của bọn thực dân Pháp, Bà đã sớm giác ngộ và tham gia cách mạng khi tuổi đời chỉ vừa đôi mươi, cống hiến cả cuộc đời mình cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công đã thổi luồng sinh khí mới vào lòng dân tộc. Bằng trái tim yêu nước thiết tha, ý chí kiên định theo đuổi lý tưởng cao cả và nhiệt huyết sôi sục của tuổi trẻ, Bà không từ nan bất cứ công việc, nhiệm vụ gì tổ chức giao phó. Tháng 3/1946, Bà tham gia công tác phụ nữ huyện Giá Rai, phụ nữ cứu quốc tỉnh Rạch Giá, rồi trở thành Ủy viên Ban Chấp hành Phụ nữ Nam bộ vào năm 1949. Ở cương vị nào, Bà đều hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ trong công tác xây dựng phong trào, vận động quần chúng, được mọi người tin yêu và kính phục.
Năm 1954, sau khi hiệp định Genève được ký kết, Bà tiếp tục tham gia các phong trào cách mạng chống chế độ độc tài phát-xít của Mỹ - Diệm. Cũng trong thời gian này, Bà lập gia đình và sau đó sinh được hai con. Năm 1960, Mặt trận Dân tộc giải phóng Miền Nam Việt Nam ra đời, Bà được bầu làm Phó Hội trưởng Ban Chấp hành Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ giải phóng và Ủy viên Trung ương Mặt trận Dân tộc giải phóng Miền Nam Việt Nam. Trước cuộc chiến tranh ngày càng khốc liệt, Bà đành phải gởi 2 con ra miền Bắc và cuối năm 1960, chồng Bà hi sinh ở một xóm nhỏ Đông Yên, xã Đông Hòa (Dĩ An, Biên Hòa). Những dòng nhật kí ghi ngày 9/2/1962, Bà đã viết về nỗi đau đớn của mình khi hay tin chồng hi sinh, nỗi nhớ thương con và dặn lòng quyết tâm chiến đấu: “…Bao nhiêu mong nhớ đợi chờ làm tắt ngấm! Đời tôi đã trải qua lắm lần tang tóc như thế, nhưng không lần nào sâu nặng bằng lần này. Còn lại 2 con sống xa mẹ, chúng là nguồn hạnh phúc, là sức mạnh giúp tôi hăng hái đi lên, không bao giờ lùi bước. Tôi sẽ chiến đấu cho hạnh phúc không tan, cho con sớm gần mẹ, cho mọi người không còn tang tóc, chia ly…”.



