Lê Thị Riêng: Ngọn lửa bất tử giữa lòng Sài Gòn
Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Thị Riêng (1925 – 1968) là một nữ chiến sĩ cách mạng kiên trung, người con ưu tú của quê hương Bạc Liêu (nay thuộc Cà Mau). Vai trò: Bà là Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, Trưởng ban Phụ vận Sài Gòn – Gia Định, người lãnh đạo phong trào đấu tranh của phụ nữ và học sinh, sinh viên nội đô. Hy sinh: Tháng 5/1967, bà bị địch bắt và tra tấn dã man nhưng vẫn giữ vững khí tiết. Đêm mùng 2 Tết Mậu Thân (1968), kẻ thù lén lút sát hại bà trên đường Hồng Bàng (Sài Gòn). Di sản: Bà được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân; tên bà được đặt cho nhiều đường phố, trường học và công viên lớn tại TP.HCM.

Giữa những năm tháng miền Nam gồng mình trong bão đạn, Sài Gòn không chỉ có tiếng còi xe sôi động hay những dãy phố đèn hoa. Nơi đây còn là một mặt trận thầm lặng, nơi mỗi ngôi nhà, góc phố đều có thể trở thành đốm lửa cách mạng. Và trong tim của muôn vàn chiến sĩ nội đô ngày ấy, chị Lê Thị Riêng chính là biểu tượng cho ngọn lửa kiên trung, không bao giờ tắt.
Đêm mùng 2 Tết Mậu Thân năm 1968, không gian Sài Gòn rực lửa bởi tiếng súng của cuộc Tổng tiến công. Trong xà klem chật hẹp và tối tăm, chị Lê Thị Riêng ngồi tựa lưng vào tường đá lạnh ngắt. Đôi bàn tay từng chai sạn vì nắng gió miền Tây, từng chịu đủ mọi đòn tra tấn dã man của kẻ thù từ tháng 5 năm trước, nay chốc chốc lại nhói lên. Nhưng trong bóng tối ngột ngạt của tù ngục, ánh mắt chị vẫn sáng rực sự kiên định – thứ ánh sáng đã theo chị từ những ngày đầu tham gia Thanh niên Tiền phong năm 1945.
Ở tuổi 43, chị đã dâng trọn tuổi xuân cho hai cuộc kháng chiến. Từ một nữ cán bộ Phụ vận xông xáo đến Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, chị là người kết nối hàng ngàn trái tim phụ nữ, học sinh, sinh viên Sài Gòn đứng lên đòi tự do.
Tiếng xích sắt lách cách vang lên dồn dập. Lo sợ trước sức mạnh của cuộc Tổng tiến công và khí tiết bất khuất của người nữ cán bộ, kẻ thù áp giải chị cùng anh Trần Văn Kiểu và các đồng chí khác lên xe quân sự dưới cớ "chuyển trại".
Chiếc xe lao gầm hú qua những con phố Sài Gòn mịt mù khói súng rồi dừng lại đột ngột trên đoạn đường Hồng Bàng vắng ngắt. Nhìn những họng súng đen ngòm chĩa về phía mình, chị hiểu giờ phút cuối cùng đã đến. Không một chút nao núng, chị ngoảnh lại nhìn đồng đội, ánh mắt trao đi niềm tin mãnh liệt vào ngày giải phóng.
Khi tiếng súng tàn bạo vang lên xé tan màn đêm, tiếng hô vang đòi độc lập của chị và các chiến sĩ vẫn vút lên, át cả sự dã man của kẻ thù. Chị ngã xuống, gửi lại tấm thân xơ xác nhưng khí tiết ngút trời cho lòng đất Mẹ.
Hôm nay, con đường Hồng Bàng năm xưa đã rợp bóng cây xanh, và một công viên mang tên Lê Thị Riêng giữa lòng Thành phố Hồ Chí Minh vẫn lung linh ánh đèn mỗi tối. Ngọn lửa tuổi trẻ của Nữ Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Thị Riêng chưa bao giờ tắt—nó đã hóa thành huyền thoại, nhắc nhở thế hệ hôm nay về một thời hoa lửa kiên cường và bất tử.



