Lê Thị Riêng – Người nữ cán bộ cách mạng kiên cường giữa lòng Sài Gòn
Lê Thị Riêng là một nữ cán bộ cách mạng tiêu biểu của miền Nam Việt Nam. Trong nhiều năm hoạt động bí mật tại Sài Gòn – Gia Định, bà phụ trách công tác vận động phụ nữ và xây dựng cơ sở cách mạng. Sau khi bị bắt năm 1968, bà chịu nhiều đợt tra khảo nhưng vẫn giữ vững khí tiết, không tiết lộ tổ chức. Bà hy sinh trong nhà giam, để lại tấm gương về lòng trung thành và sự cống hiến đối với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Lê Thị Riêng sinh năm 1925 trong một gia đình nông dân tại vùng đất Cà Mau. Tuổi thơ của bà gắn với cuộc sống lao động ở miền sông nước Nam Bộ và những năm tháng đất nước còn dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Chứng kiến cảnh người dân bị áp bức, bà sớm tham gia các phong trào yêu nước và trở thành một cán bộ cách mạng từ khi còn trẻ.
Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Lê Thị Riêng đảm nhận nhiều nhiệm vụ như liên lạc, tuyên truyền và vận động quần chúng. Sau Hiệp định Genève năm 1954, khi nhiều cán bộ tập kết ra Bắc, bà ở lại miền Nam tiếp tục hoạt động bí mật theo sự phân công của tổ chức.
Những năm cuối thập niên 1950 và đầu thập niên 1960, phong trào cách mạng tại Sài Gòn – Gia Định gặp nhiều khó khăn do sự kiểm soát chặt chẽ của chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Trong hoàn cảnh đó, Lê Thị Riêng được giao phụ trách công tác phụ nữ, xây dựng các cơ sở bí mật và tổ chức nhiều hoạt động hỗ trợ phong trào đấu tranh chính trị của quần chúng.
Theo các tài liệu lịch sử, bà thường xuyên thay đổi nơi ở, sử dụng nhiều phương thức liên lạc bí mật và trực tiếp gặp gỡ các cơ sở trong nội thành. Công việc đòi hỏi sự cẩn trọng, kiên trì và khả năng giữ bí mật tuyệt đối. Dù luôn đối mặt với nguy cơ bị theo dõi và bắt giữ, bà vẫn tiếp tục hoạt động, góp phần duy trì mạng lưới cách mạng tại đô thị.
Đầu năm 1968, sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, chính quyền Sài Gòn mở nhiều chiến dịch truy quét các cơ sở cách mạng. Trong một đợt hoạt động, Lê Thị Riêng bị bắt. Bà bị đưa về Khám Chí Hòa để thẩm vấn.
Theo các hồi ký của những người cùng thời và tư liệu lịch sử, trong thời gian bị giam giữ, bà phải chịu nhiều hình thức tra khảo. Tuy nhiên, Lê Thị Riêng vẫn giữ vững lập trường, không khai báo về tổ chức hay đồng đội. Dù sức khỏe suy giảm nghiêm trọng do điều kiện giam cầm và tra tấn, bà vẫn động viên những người bị giam cùng giữ vững niềm tin vào thắng lợi của cách mạng.
Ngày 9 tháng 5 năm 1968, Lê Thị Riêng hy sinh trong thời gian bị giam giữ. Sự ra đi của bà là một mất mát lớn đối với phong trào cách mạng ở miền Nam. Sau khi đất nước thống nhất, Nhà nước và nhân dân ghi nhận những đóng góp của bà đối với sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Để tưởng nhớ người nữ cán bộ cách mạng kiên trung, nhiều trường học, đường phố và công trình công cộng tại Thành phố Hồ Chí Minh, Cà Mau và nhiều địa phương khác đã mang tên Lê Thị Riêng. Công viên Lê Thị Riêng là một trong những công trình tiêu biểu được đặt theo tên bà.
Cuộc đời của Lê Thị Riêng là minh chứng cho vai trò quan trọng của phụ nữ Việt Nam trong các cuộc kháng chiến. Không trực tiếp cầm súng trên chiến trường, nhưng bằng sự dũng cảm, lòng trung thành và tinh thần trách nhiệm, bà đã góp phần giữ vững phong trào cách mạng trong những năm tháng khó khăn nhất. Tấm gương của bà tiếp tục được nhắc đến trong các hoạt động giáo dục truyền thống và nghiên cứu lịch sử về phong trào phụ nữ Việt Nam.



