Lê Thị Riêng – Người phụ nữ kiên trung của phong trào phụ nữ miền Nam
PHAN THỊ CẨM NHUNG
Lê Thị Riêng (1925–1968) là một trong những nữ cán bộ tiêu biểu của phong trào phụ nữ miền Nam trong thời kỳ đấu tranh giải phóng dân tộc. Từ một cô gái có tuổi thơ nhiều mất mát, chị sớm giác ngộ cách mạng, dành trọn cuộc đời cho hoạt động vận động phụ nữ và đấu tranh vì độc lập, tự do.
Lê Thị Riêng sinh năm 1925 tại xã Vĩnh Mỹ, quận Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, chị được người thân nuôi dưỡng và cho học hết bậc tiểu học, sau đó học nghề dệt. Những năm tháng tuổi thơ trong cảnh nghèo khó và chứng kiến sự bất công của xã hội thuộc địa đã góp phần hình thành ở chị ý chí mạnh mẽ và tinh thần hướng về cách mạng.
Năm 1940, khi phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp diễn ra mạnh mẽ ở Nam Kỳ, Lê Thị Riêng được tiếp xúc với những hoạt động yêu nước và từng bước giác ngộ cách mạng. Khi mới 16 tuổi, chị tham gia hoạt động với bí danh Hai Riêng.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, chị tham gia Phụ nữ Cứu quốc tỉnh Bạc Liêu, từng bước đảm nhiệm công tác lãnh đạo phong trào phụ nữ. Năm 1947, chị được giao phụ trách phong trào phụ nữ ở Rạch Giá. Cuối năm 1948, chị tình nguyện lên miền Đông Nam Bộ, góp phần xây dựng cơ sở phụ nữ tại nhiều tỉnh như Thủ Dầu Một, Biên Hòa, Bà Rịa và Tây Ninh.
Trong quá trình hoạt động, Lê Thị Riêng thường xuyên đi đến các vùng nông thôn và đô thị để vận động phụ nữ tham gia cách mạng. Chị tổ chức các lớp huấn luyện, xây dựng đội ngũ cán bộ và củng cố cơ sở quần chúng. Năm 1949, chị tham gia Ban Chấp hành Phụ nữ Cứu quốc Nam Bộ và giữ cương vị Phó Hội trưởng Phụ nữ Cứu quốc miền Đông Nam Bộ.
Gắn bó với phong trào phụ nữ miền Nam
Sau Hiệp định Genève năm 1954, Lê Thị Riêng tiếp tục hoạt động tại miền Nam, vận động phụ nữ tham gia phong trào đấu tranh chống chính quyền Ngô Đình Diệm.
Năm 1961, khi Hội Liên hiệp Phụ nữ Giải phóng miền Nam Việt Nam được thành lập, chị tham gia Ban Chấp hành Trung ương Hội và là thành viên của Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Tại Đại hội lần thứ II của Hội năm 1965, chị được bầu làm Phó Hội trưởng.
Không chỉ trực tiếp tổ chức phong trào, Lê Thị Riêng còn có đóng góp trong công tác tuyên truyền. Chị tham gia xây dựng tờ báo Phụ nữ Giải phóng, viết nhiều bài về công tác vận động phụ nữ và tổ chức phong trào quần chúng.
Ở cương vị cán bộ lãnh đạo, chị luôn quan tâm đến đời sống, tâm tư và nguyện vọng của phụ nữ. Sự gần gũi, tận tình với cán bộ và quần chúng giúp chị nhận được sự tin tưởng, yêu mến của nhiều đồng chí và phụ nữ miền Nam.
Kiên trung trước kẻ thù
Cuộc đời hoạt động của Lê Thị Riêng cũng gắn với những mất mát riêng. Năm 1960, chồng chị là Lê Trọng Tam, một cán bộ cách mạng, bị địch sát hại. Hai người con của chị sau đó được đưa ra miền Bắc học tập.
Xa con và mất chồng, chị vẫn tiếp tục công tác. Trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, Lê Thị Riêng coi trách nhiệm đối với cách mạng và phong trào phụ nữ là động lực để tiếp tục hoạt động.
Tháng 5/1967, trong một chuyến công tác, chị bị địch bắt. Dù bị dụ dỗ, thẩm vấn và tra tấn, chị vẫn giữ vững khí tiết, không khuất phục và không khai báo những thông tin có thể gây tổn thất cho tổ chức.
Ngày 2/10/1968, Lê Thị Riêng bị sát hại cùng một số cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Chị hy sinh khi mới 43 tuổi, khép lại cuộc đời hoạt động đầy gian khổ nhưng kiên trung.
Dấu ấn của người nữ cán bộ cách mạng
Lê Thị Riêng đã dành phần lớn cuộc đời cho phong trào phụ nữ và sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Từ một cô gái mồ côi ở vùng đất Bạc Liêu, chị trở thành một cán bộ có ảnh hưởng trong phong trào phụ nữ miền Nam.
Tên tuổi Lê Thị Riêng ngày nay được đặt cho nhiều tuyến đường, trường học và công trình ở các địa phương. Những địa danh ấy không chỉ ghi nhớ một nữ cán bộ cách mạng mà còn nhắc lại vai trò và những đóng góp của phụ nữ miền Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Thông điệp: “Kiên trung với lý tưởng, tận tâm với quần chúng – đó là dấu ấn của người nữ cán bộ Lê Thị Riêng.”



