Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÊ THỊ RIÊNG –  Từ người mẹ nhớ con đến nữ anh hùng bất khuất của phong trào cách mạng miền Nam

Từ một cô gái nghèo ở Bạc Liêu đến nữ lãnh đạo kiên trung của phong trào cách mạng miền Nam, Lê Thị Riêng đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc. Cuộc đời bà là câu chuyện cảm động về lòng yêu nước, sự hy sinh của một người mẹ, người vợ và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

TP. Hồ Chí Minh25/06/2026Chi đoàn Tiểu học Bình An (Chi đoàn Tiểu học Bình An - Đoàn Phường Đông Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc Việt Nam, có những con người sống một cuộc đời bình dị nhưng khi ngã xuống lại hóa thành biểu tượng bất tử. Đối với tôi, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thị Riêng là một người như thế. Cuộc đời bà không chỉ khiến người ta khâm phục bởi lòng dũng cảm mà còn khiến người đọc không khỏi xúc động trước những hy sinh thầm lặng của một người vợ, người mẹ giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Sinh năm 1925 trong một gia đình nông dân nghèo ở Bạc Liêu, tuổi thơ của bà sớm gắn liền với những mất mát. Mồ côi mẹ từ nhỏ, cha tham gia kháng chiến rồi mất tích, bà lớn lên giữa nghèo khó và bất công. Có lẽ chính những đau thương ấy đã sớm nuôi dưỡng trong lòng cô gái trẻ tinh thần yêu nước và khát vọng đấu tranh cho một cuộc sống tốt đẹp hơn. Khi mới 16 tuổi, bà đã tham gia hoạt động cách mạng và đến năm 1948 chính thức đứng vào hàng ngũ của Đảng.

Điều khiến tôi xúc động nhất khi tìm hiểu về cuộc đời Lê Thị Riêng không phải là những chức vụ quan trọng hay những chiến công vang dội, mà chính là những mất mát riêng tư mà bà phải chấp nhận. Năm 1954, đất nước tạm thời chia cắt, chồng bà tập kết ra Bắc còn bà được giao nhiệm vụ ở lại miền Nam hoạt động bí mật. Để hoàn thành nhiệm vụ, bà phải gửi hai con nhỏ ra Bắc. Đó là quyết định vô cùng đau đớn đối với bất kỳ người mẹ nào. Rồi đến năm 1960, chồng bà hy sinh. Nỗi đau mất chồng, nỗi nhớ con kéo dài suốt nhiều năm trời đã trở thành vết thương âm thầm trong trái tim người phụ nữ ấy.

Thế nhưng, Lê Thị Riêng không để những đau thương riêng làm mình gục ngã. Bà tiếp tục dấn thân vào cuộc đấu tranh vì độc lập dân tộc. Trên cương vị lãnh đạo phong trào phụ nữ Sài Gòn – Gia Định, bà đã tập hợp hàng nghìn phụ nữ, tiểu thương, học sinh, sinh viên tham gia các phong trào đấu tranh đòi hòa bình, dân sinh và dân chủ. Giữa đô thị đầy sự kiểm soát của chính quyền Sài Gòn, hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé nhưng kiên cường ấy đã trở thành nguồn động viên lớn lao cho biết bao người dân yêu nước.

Tôi đặc biệt ấn tượng với cách bà biến sức mạnh của phụ nữ thành một lực lượng đấu tranh mạnh mẽ. Bà không chỉ vận động quần chúng mà còn đặt nền móng cho lực lượng nữ biệt động nổi tiếng sau này. Điều đó cho thấy bà là người có tầm nhìn, có bản lĩnh lãnh đạo và luôn tin tưởng vào khả năng đóng góp của phụ nữ trong sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Năm 1967, bà bị địch bắt do có kẻ phản bội chỉ điểm. Những trận đòn tra tấn dã man không thể khiến bà khuất phục. Bà kiên quyết bảo vệ đồng đội, bảo vệ tổ chức bằng sự im lặng và lòng trung thành tuyệt đối. Nhưng điều khiến tôi cảm phục hơn cả là giây phút cuối cùng của cuộc đời bà.

Đêm mùng 2 rạng sáng mùng 3 Tết Mậu Thân năm 1968, địch bí mật đưa bà cùng các đồng chí ra thủ tiêu. Trên chuyến xe định mệnh ấy, họ vẫn cất cao bài Quốc tế ca và hô vang những khẩu hiệu cách mạng. Giữa làn đạn của quân thù, Lê Thị Riêng đã dùng chính thân mình che chắn cho đồng đội. Hành động ấy không chỉ thể hiện lòng dũng cảm mà còn là minh chứng đẹp nhất cho tinh thần đồng chí và đức hy sinh cao cả.

Bà ra đi khi mới 43 tuổi, ở độ tuổi vẫn còn rất nhiều khát vọng và yêu thương. Nhưng sự hy sinh ấy không hề vô nghĩa. Tên tuổi Lê Thị Riêng đã trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước, sự kiên trung và phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến.

Ngày nay, công viên mang tên bà giữa lòng Thành phố Hồ Chí Minh không chỉ là nơi vui chơi, sinh hoạt của người dân mà còn là địa chỉ nhắc nhớ về một người phụ nữ đã dành trọn cuộc đời cho Tổ quốc. Mỗi khi nhắc đến Lê Thị Riêng, tôi không chỉ nhớ đến một nữ anh hùng cách mạng mà còn nhớ đến hình ảnh một người mẹ, người vợ đã chấp nhận gác lại hạnh phúc riêng để đất nước có được ngày hòa bình.

Có những con người sống không lâu nhưng để lại dấu ấn cho muôn đời. Lê Thị Riêng chính là một người như thế. Cuộc đời bà là minh chứng rằng sức mạnh của lòng yêu nước có thể giúp con người vượt qua mọi mất mát, đau thương và trở nên bất tử trong lòng dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn