Bài viết

Lê Thị Ruồn – Đêm bom mùa hè 1967 ở Lý Trạch

Bài viết kể về bà Lê Thị Ruồn, thành viên đội dân quân cơ động xã Lý Trạch trong kháng chiến chống Mỹ. Qua ký ức về đêm bom B52 mùa hè năm 1967, câu chuyện làm nổi bật tinh thần dũng cảm, đoàn kết của người dân Lý Trạch và sự hy sinh của liệt sĩ Nguyễn Xuân Tràm.

Quảng Trị05/06/2026Phan Thị Xuân Hiền (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Lê Thị Ruồn, quê ở xã Nam Trạch, xã Lý Trạch, huyện Bố Trạch cũ, là một nhân chứng từng tham gia đội dân quân cơ động xã Lý Trạch trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Những ký ức về chiến tranh trong bà gắn với bom đạn, khói lửa và những mất mát không thể nào quên.

Câu chuyện khiến người nghe xúc động nhất là một đêm mùa hè năm 1967. Sau một ngày thu hoạch lúa vụ chiêm xuân, khoảng 7 giờ tối, khi bà con chuẩn bị ăn cơm thì bom B52 bất ngờ dội xuống. Vì tiếng động cơ nhỏ và khó nghe, nhiều người không kịp xuống hầm trú ẩn. Bom đánh trúng nhiều thôn xóm, khiến nhà cửa cháy rực, hầm trú ẩn sập xuống, tiếng khóc và tiếng kêu cứu vang lên khắp nơi.

Trong tình cảnh hỗn loạn ấy, đội dân quân cơ động, trong đó có bà Ruồn, nhanh chóng mang băng ca lao vào khu vực bị bom đánh để cứu người. Khói lửa, mùi khét, đất đá và máu hòa lẫn vào nhau, nhưng không ai chùn bước. Mọi người cố gắng đào bới từng căn hầm sập, đưa người bị thương ra ngoài, hy vọng cứu được càng nhiều người càng tốt.

Chỉ trong chốc lát, trận bom đã cướp đi bảy sinh mạng của người dân Lý Trạch và làm hàng chục người bị thương nặng. Trong số những người hy sinh có bác Nguyễn Xuân Tràm, một thanh niên xung phong đang đóng quân ở Đường 12A, được đơn vị cho về thăm nhà trước khi hành quân vào Tuyến Thống Nhất ở chiến trường B5. Khi thấy lửa bốc cháy, bác lao vào cứu người nhưng không may bị loạt bom thứ hai cướp đi sinh mạng. Sau này, bác được Nhà nước công nhận là liệt sĩ.

Câu chuyện của bà Lê Thị Ruồn giúp thế hệ trẻ hiểu rõ hơn sự khốc liệt của chiến tranh và tinh thần quả cảm của những con người bình dị. Giữa ranh giới sống chết, họ vẫn sẵn sàng cứu giúp nhau, bảo vệ xóm làng và không bỏ mặc đồng bào trong hoạn nạn.

Nhắc lại ký ức ấy cũng là cách để chúng ta tri ân những người đã sống, chiến đấu và hy sinh vì quê hương. Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và lòng dũng cảm của bao thế hệ đi trước. Vì vậy, mỗi người trẻ cần biết trân trọng lịch sử, sống có trách nhiệm, biết yêu thương và góp phần gìn giữ những giá trị tốt đẹp của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn