Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lê Thị Tạo

Trong lịch sử đấu tranh chống thực dân Pháp tại Cần Thơ, Lê Thị Tạo nổi lên như một biểu tượng của sự gan dạ và mưu trí tuyệt vời của người phụ nữ Nam Bộ. Xuất thân từ một gia đình nghèo khó, sớm giác ngộ cách mạng, bà đã trở thành một trong những nữ chỉ huy quân báo xuất sắc nhất khu Tây Nam Bộ thời bấy giờ.

Cần Thơ30/01/2026Thạch Thị Hằng - Chi đoàn trường Tiểu học Ngô Quyền (Đoàn phường Ninh Kiều)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và tên: Lê Thị Tạo (bí danh Võ Thị Hiền).

Năm sinh: 18/05/1915.

Năm hy sinh: 01/01/1948.

Quê quán: Xã Phú An, huyện Châu Thành, tỉnh Cần Thơ (nay thuộc Hậu Giang, nhưng địa bàn hoạt động chính và nơi hy sinh là Thốt Nốt, Cần Thơ).

Chức vụ: Trung đội trưởng Quân báo khu Tây Nam Bộ.

Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (truy tặng ngày 11/06/1999).

BÔNG HOA THÉP CỦA NGÀNH QUÂN BÁO TÂY ĐÔ

Trong lịch sử đấu tranh chống thực dân Pháp tại Cần Thơ, Lê Thị Tạo nổi lên như một biểu tượng của sự gan dạ và mưu trí tuyệt vời của người phụ nữ Nam Bộ. Xuất thân từ một gia đình nghèo khó, sớm giác ngộ cách mạng, bà đã trở thành một trong những nữ chỉ huy quân báo xuất sắc nhất khu Tây Nam Bộ thời bấy giờ.

Chiến công lừng lẫy nhất của bà là cuộc giải thoát táo bạo cho hơn 80 tù nhân bị địch giam giữ. Bằng sự thông minh và dũng cảm, bà đã trực tiếp tổ chức và chỉ huy cuộc vượt ngục, đưa nhiều đồng chí cán bộ cốt cán trở về với cách mạng an toàn.

Tuy nhiên, sự kiện gây xúc động mạnh mẽ nhất chính là giây phút hy sinh lẫm liệt của bà vào đầu năm 1948. Trong một chuyến công tác trinh sát tại địa bàn Thốt Nốt, tổ công tác của bà bị địch phục kích. Để bảo vệ đồng đội rút lui, Lê Thị Tạo đã ở lại chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Bà ngã xuống khi trên tay vẫn còn ôm chặt khẩu súng hướng về phía quân thù.

Tàn độc thay, để uy hiếp tinh thần nhân dân Thốt Nốt, thực dân Pháp và tay sai đã dùng lưỡi lê đâm nát thi thể bà và vùi lấp sơ sài chung với một chiến sĩ biệt động nhỏ tuổi khác hòng phi tang. Hành động man rợ ấy không những không làm người dân khiếp sợ, mà ngược lại đã thổi bùng lên ngọn lửa căm thù. Ngay sáng hôm sau (02/01/1948), nhân dân Thốt Nốt đã đồng loạt nổi dậy đấu tranh, buộc kẻ thù phải để bà con đưa thi thể bà về an táng tử tế.

Đọc lại những dòng lịch sử về cô Lê Thị Tạo, tôi không khỏi rùng mình xúc động trước khí phách của một người phụ nữ "chân yếu tay mềm" nhưng có "gan thép dạ đồng".

Ở tuổi 33, cô đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân và sinh mệnh cho Tổ quốc. Hình ảnh cô ngã xuống với khẩu súng trên tay mãi mãi là biểu tượng bất tử của tinh thần "Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh". Sự hy sinh của cô không chỉ giải thoát cho 80 đồng đội năm xưa, mà còn giải phóng tư tưởng cho biết bao thế hệ phụ nữ Cần Thơ sau này: Rằng lòng yêu nước không phân biệt giới tính, không phân biệt tuổi tác.

Là một nữ giáo viên đang đứng trên bục giảng hôm nay, tôi soi mình vào tấm gương của cô để thấy trách nhiệm của mình lớn lao hơn. Tôi sẽ kể cho học sinh nghe về "Cô Tư Tạo" – người con gái Thốt Nốt kiên cường, để các em hiểu rằng: Dưới mỗi tấc đất quê hương thanh bình hôm nay đều có máu xương của những người anh hùng như cô đã đổ xuống. Ngôi đền thờ cô tại Thốt Nốt sẽ mãi là địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ chúng tôi noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn