Lê Thị Thái
Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, cô thiếu nữ Lê Thị Thái tròn 18 tuổi. Nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, gác lại những ước mơ riêng và tình cảm gia đình tại xã Thọ Lập, bà hăng hái viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng TNXP.
Đơn vị của bà khi ấy được điều động đến những "tọa độ chết" trên tuyến đường chiến lược huyết mạch. Nhiệm vụ của bà và đồng đội là san lấp hố bom, mở đường và dẫn xe qua những đoạn cua hiểm trở dưới làn mưa bom bão đạn. Bà Thái thường kể lại rằng, có những đêm trắng ở trọng điểm, tiếng máy bay địch gầm rú trên đầu nhưng tay cuốc, tay xẻng của các cô gái trẻ vẫn không rời. "Máu có thể chảy, nhưng mạch máu giao thông không bao giờ được đứt" – khẩu hiệu ấy đã trở thành lẽ sống của bà suốt những năm tháng thanh xuân.
Ký ức đậm nét nhất trong tâm trí bà là những bát cơm sẻ nửa, những lần nhường nhau manh áo ấm hay cái nắm tay thật chặt khi nghe tin một đồng đội vừa ngã xuống. Giữa đại ngàn Trường Sơn hay những cung đường miền Trung nắng cháy, tiếng hát của bà và các chị em vẫn cất lên át tiếng bom, biến những gian khổ thành niềm tin sắt đá vào ngày thống nhất.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bà trở về quê hương Thọ Lập với những vết thương và sức khỏe giảm sút do chế độ sinh hoạt khắc nghiệt thời chiến. Thế nhưng, khí chất của một nữ TNXP không cho phép bà nghỉ ngơi. Hiện nay, với cương vị Phó Chủ tịch Hội Cựu TNXP xã Thọ Lập, bà Lê Thị Thái vẫn đang viết tiếp câu chuyện của mình bằng những việc làm nghĩa tình: Bà lặn lội đến từng nhà hội viên để thăm hỏi, động viên những người bạn già năm xưa. Bà là cầu nối gắn kết thế hệ trẻ xã nhà, kể cho các cháu nghe về giá trị của hòa bình qua chính những trải nghiệm xương máu của mình.
Dẫu mái đầu đã bạc, nhưng đôi mắt bà vẫn sáng rực niềm tự hào mỗi khi nhắc về những năm tháng khoác trên mình màu áo xanh thanh niên xung phong – một thời hoa lửa không bao giờ phai nhạt.



