Lê Thị Thu Hằng – con đường mở bằng đôi tay
Lê Thị Thu Hằng sinh năm 1956, là thanh niên xung phong chuyên san lấp hố bom.
Công việc của Hằng là “xóa dấu vết của chiến tranh” để giữ cho con đường vận tải luôn thông suốt. Nhưng điều đó chưa bao giờ dễ dàng.
Sau mỗi trận bom, con đường trở thành một hố sâu đầy đất đá và mùi thuốc nổ. Hằng cùng tổ của mình lại ra hiện trường, không cần chờ lệnh nhiều lần. Họ xúc đất, đặt ván, lấp từng hố bằng tất cả sức lực.
Một đêm năm 1972, bom đánh dồn dập suốt nhiều giờ. Khi tiếng nổ vừa lắng xuống, cả đoạn đường gần như biến mất. Hằng nhìn cảnh tượng ấy trong ánh đèn mờ, rồi chỉ nói một câu: “Làm thôi, không kịp chờ sáng.”
Họ làm việc suốt đêm. Có lúc đất nóng đến bỏng tay, có lúc phải nằm rạp xuống vì bom nổ gần. Nhưng họ vẫn tiếp tục, từng người một, không ai rời đi.
Gần sáng, con đường dần hiện lại dưới lớp đất mới. Những chiếc xe đầu tiên lại lăn bánh qua, chậm rãi nhưng chắc chắn.
Hằng đứng nhìn theo, biết rằng con đường ấy không chỉ được mở bằng cuốc xẻng, mà bằng tuổi trẻ của cả một thế hệ.



