Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÊ THỊ THU HẠNH – NGƯỜI NỮ Y TÁ THỨC TRẮNG BÊN THƯƠNG BINH

Lê Thị Thu Hạnh (tức Hãnh) sinh năm 1951, dân tộc Kinh, quê xã Phong Chương, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là Trung sĩ, y tá Đội điều trị 82, Cục Hậu cần Quân khu Trị – Thiên, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ năm 15 tuổi, Thu Hạnh đã xin vào bộ đội, từng làm công tác vận tải rồi y tá. Từ tháng 5-1968 đến tháng 6-1972, đồng chí tận tụy chăm sóc thương binh, bệnh binh, có ngày làm việc 15–16 giờ, có đêm thức trắng để thương binh tựa vào mình ngủ. Thu Hạnh luôn nhận chăm sóc những trường hợp nặng nhất, đã phục vụ gần 300 thương binh nặng và thực hiện hơn 4 vạn mũi tiêm an toàn trong bốn năm. Sau đó, đồng chí học y sĩ và tốt nghiệp loại giỏi. Ngày 15-1-1976, Lê Thị Thu Hạnh được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Huế27/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, phía sau mỗi người lính được cứu sống là những con người đã thức qua rất nhiều đêm.

Họ không xông lên phía trước với súng trong tay. Công việc của họ bắt đầu khi những người lính từ chiến trường được đưa về với những vết thương trên cơ thể.

Giữa chiến trường Trị – Thiên ác liệt những năm ấy có một cô gái như thế.

Tên cô là Lê Thị Thu Hạnh.

Thu Hạnh sinh năm 1951 tại xã Phong Chương, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế.

Năm 15 tuổi, khi nhiều cô gái cùng tuổi còn đang sống bên gia đình, Thu Hạnh đã xin vào bộ đội.

Tuổi còn rất trẻ nhưng cô lần lượt đảm nhiệm công tác vận tải rồi chuyển sang làm y tá.

Từ tháng 5 năm 1968, Thu Hạnh công tác tại Đội điều trị 82, Cục Hậu cần Quân khu Trị – Thiên.

Đó cũng là lúc cuộc sống của cô gắn chặt với những thương binh, bệnh binh được đưa từ chiến trường trở về.

Công việc của một y tá trong điều kiện chiến tranh không có giờ giấc cố định.

Thương binh có thể được chuyển về bất cứ lúc nào.

Ban ngày.

Ban đêm.

Giữa lúc đang ăn.

Hay khi vừa chợp mắt sau nhiều giờ làm việc.

Chỉ cần có thương binh về, những người ở đội điều trị lại lập tức bắt tay vào công việc.

Thu Hạnh cũng vậy.

Có những ngày cô làm việc liên tục 15 đến 16 giờ.

Nhưng điều khiến đồng đội nhớ nhất về cô lại không nằm ở những con số ấy.

Có những thương binh bị thương quá nặng, đau đớn đến mức không thể nằm ngủ bình thường.

Thu Hạnh ngồi bên cạnh.

Cô để người thương binh tựa vào mình.

Một giờ.

Rồi nhiều giờ.

Có khi suốt cả đêm.

Người thương binh ngủ được một chút, còn cô gái y tá trẻ vẫn ngồi đó làm điểm tựa.

Sáng hôm sau, công việc lại tiếp tục.

Trong đội điều trị, ai cũng biết chăm sóc thương binh nặng là phần việc khó khăn nhất.

Những trường hợp ấy cần theo dõi thường xuyên, chăm sóc tỉ mỉ và đòi hỏi người y tá phải dành nhiều thời gian, sức lực hơn.

Nhưng mỗi khi cần người nhận chăm sóc những thương binh nặng nhất, Thu Hạnh thường là người xung phong.

Không chọn việc nhẹ.

Không né việc khó.

Trong khoảng bốn năm, từ tháng 5 năm 1968 đến tháng 6 năm 1972, cô đã trực tiếp chăm sóc chu đáo gần 300 thương binh nặng.

Ba trăm con người.

Ba trăm hoàn cảnh khác nhau.

Có người cần chăm sóc ngày đêm.

Có người cần được động viên.

Có người chỉ cần một bàn tay bên cạnh để biết rằng mình không bị bỏ lại một mình.

Và giữa những công việc ấy là một nhiệm vụ tưởng như rất bình thường đối với một y tá:

tiêm thuốc.

Nhưng trong điều kiện chiến trường, để thực hiện hàng chục nghìn mũi tiêm mà vẫn bảo đảm an toàn đòi hỏi sự cẩn trọng và trách nhiệm rất lớn.

Trong bốn năm, Lê Thị Thu Hạnh đã thực hiện hơn 40.000 mũi tiêm an toàn.

Bốn vạn mũi tiêm.

Nếu chỉ nhìn vào con số, người ta khó hình dung hết những ngày tháng phía sau nó.

Đó là những buổi làm việc kéo dài.

Những đêm thiếu ngủ.

Những lần chăm sóc người bệnh giữa hoàn cảnh chiến tranh.

Và trên hết là sự kiên trì của một cô gái bắt đầu cuộc đời quân ngũ khi mới 15 tuổi.

Đến tháng 6 năm 1972, Thu Hạnh rời đội điều trị để bước vào một nhiệm vụ mới.

Cô được cử đi học lớp đào tạo y sĩ.

Những năm tháng trực tiếp chăm sóc thương binh đã cho cô rất nhiều kinh nghiệm thực tế. Nhưng Thu Hạnh hiểu rằng muốn cứu chữa và phục vụ người bệnh tốt hơn, mình còn phải học thêm.

Từ tháng 6 năm 1972 đến tháng 7 năm 1975, cô miệt mài học tập.

Kết quả, Thu Hạnh tốt nghiệp loại giỏi.

Những kiến thức có được không được cô giữ riêng cho mình.

Trong đơn vị, Thu Hạnh luôn gần gũi, giúp đỡ chị em nâng cao chuyên môn, đồng thời cùng nhau rèn luyện phẩm chất và đạo đức của người chiến sĩ quân y.

Từ cô gái 15 tuổi xin vào bộ đội, người nữ y tá ấy đã trưởng thành qua từng chuyến vận tải, từng ca trực, từng thương binh được chăm sóc và từng đêm thức trắng.

Lê Thị Thu Hạnh được tặng 2 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba, hai lần được bầu là Chiến sĩ thi đua, hai lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ Quyết thắng và 12 bằng khen.

Ngày 15 tháng 1 năm 1976, Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Lê Thị Thu Hạnh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Có những chiến công được ghi lại bằng những trận đánh.

Cũng có những chiến công được tạo nên từ hàng nghìn việc nhỏ lặp đi lặp lại mỗi ngày: một mũi tiêm, một lần thay băng, một bữa ăn cho người bệnh, một đêm không ngủ.

Với Lê Thị Thu Hạnh, hình ảnh đẹp nhất có lẽ cũng là hình ảnh giản dị nhất:

Giữa một đêm chiến tranh, người nữ y tá trẻ ngồi lặng hàng giờ để một thương binh nặng tựa vào mình ngủ. Người lính được nghỉ ngơi, còn cô thức trắng. Và rồi khi trời sáng, cô lại tiếp tục công việc – như thể đêm vừa qua chưa từng là một sự hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÊ THỊ THU HẠNH – NGƯỜI NỮ Y TÁ THỨC TRẮNG BÊN THƯƠNG BINH | Câu chuyện thời hoa lửa