LÊ THỊ THU HẠNH - NỮ Y TÁ 17 TUỔI GIỮA “CHIẾN TRƯỜNG TRỊ THIÊN” TAY BĂNG BÓ VẾT THƯƠNG, TAY LAU NƯỚC MẮT CHO ĐỒNG ĐỘI-P2
Suốt một tuần sau đó, bà gần như thức trắng để chăm sóc người lính ấy. Khi tỉnh lại, anh nắm lấy tay bà và nói:
🕊️ “Chắc tôi còn sống… là nhờ cô.”
💔 Chỉ một câu nói đơn giản… nhưng đủ để người nữ y tá trẻ bật khóc giữa chiến trường.
⚔️ Có những ngày bà vừa băng bó cho thương binh buổi sáng, chiều đến đã nghe tin họ hy sinh. Có những ca phải xử lý bỏ đi chân tay mà không hề có thuốc gây mê. Người lính chỉ cắn răng chịu đựng , còn bà quay mặt đi để giấu nước mắt.
🇻🇳 Rạng sáng ngày 26/3/1975, giữa bệnh viện dã chiến nằm sâu trong rừng, tiếng reo vang dội bất ngờ vọng tới:
📢 “HUẾ GIẢI PHÓNG RỒI!”
🥹 Bà kể khi ấy mình đang thay băng cho một chiến sĩ thì chết lặng. Hai tay run run, cây kéo rơi xuống đất. Không ai nói nên lời. Chỉ có nước mắt lăn dài trên gương mặt những con người đã đi qua quá nhiều đau thương để chạm đến ngày hòa bình.
🏅 Năm 1976, bà Lê Thị Thu Hạnh được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND khi vẫn còn là một nữ trung sĩ, y tá chiến trường.
❤️ Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về người nữ y tá năm nào vẫn khiến nhiều người nghẹn lòng. Bởi phía sau những trang sử hào hùng… là biết bao tuổi trẻ đã gửi lại thanh xuân giữa b.o.m đ.ạ.n chỉ để đổi lấy hai chữ “Việt Nam”


