LÊ THỊ THÚY – MỘT THỜI HOA LỬA
Tháng 7 năm 1965, khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, cô gái trẻ Lê Thị Thúy, sinh ngày 4 tháng 4 năm 1947, quê ở Thiệu Hóa, Thanh Hóa, đã tạm biệt gia đình để lên đường tham gia Thanh niên xung phong.
LÊ THỊ THÚY – MỘT THỜI HOA LỬA
Tháng 7 năm 1965, khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, cô gái trẻ Lê Thị Thúy, sinh ngày 4 tháng 4 năm 1947, quê ở Thiệu Hóa, Thanh Hóa, đã tạm biệt gia đình để lên đường tham gia Thanh niên xung phong.
Khi ấy, cô mới mười tám tuổi.
Tuổi mười tám vốn là tuổi của những ước mơ rất đỗi bình dị. Nhưng trong hoàn cảnh đất nước có chiến tranh, ước mơ riêng được gác lại. Trước mắt người con gái trẻ là con đường của nhiệm vụ, của trách nhiệm với quê hương.
Cô được biên chế vào đơn vị C301-N45-P37, hoạt động trên địa bàn Thanh Hóa, với công việc chính là làm đường.
Những ngày tháng không thể nào quên
Làm đường giữa những năm tháng chiến tranh không phải là một công việc bình thường.
Đó là những ngày lao động gian khổ, với cuốc, xẻng và đôi bàn tay của những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi. Đất đá được đào lên, những đoạn đường được san sửa, để những tuyến đường có thể tiếp tục nối dài.
Mỗi người một phần việc.
Có người cuốc đất, người san đường, người vận chuyển đất đá. Những đôi vai trẻ mang theo sức lực và nhiệt huyết của tuổi thanh xuân.
Trong những ngày ấy, Lê Thị Thúy cùng đồng đội đã góp sức mình vào những con đường trên quê hương Thanh Hóa.
Có thể sau này người ta không còn nhớ hết từng đoạn đường đã đi qua, từng ngày tháng cụ thể đã làm việc như thế nào. Nhưng chắc chắn rằng những năm tháng ấy đã để lại trong lòng người thanh niên xung phong một dấu ấn không thể phai mờ.
Đó là ký ức về đồng đội.
Là những ngày cùng nhau lao động.
Là những bữa cơm giản dị.
Là những lúc động viên nhau vượt qua khó khăn.
Và trên hết, đó là ký ức về một tuổi trẻ đã được gửi gắm cho quê hương, đất nước.
Ba năm tuổi trẻ giữa thời hoa lửa
Từ tháng 7 năm 1965 đến tháng 7 năm 1968, ba năm tuổi trẻ của Lê Thị Thúy gắn với màu áo Thanh niên xung phong.
Ba năm ấy, tuổi xuân đi qua trong những ngày tháng đặc biệt của lịch sử.
Cô gái quê Thanh Hóa ngày nào đã trưởng thành qua lao động, qua những gian khó và qua tình đồng đội.
Nhìn lại chặng đường ấy, điều đáng quý không chỉ nằm ở khoảng thời gian ba năm được ghi trong hồ sơ.
Điều đáng quý hơn là một người trẻ đã lựa chọn cống hiến khi Tổ quốc cần.
Không có những lời kể lớn lao.
Chỉ có công việc được giao và sự cố gắng hoàn thành công việc ấy.
Nhưng chính từ những con người bình dị như thế, những con đường năm xưa mới được nối dài.
Ngày trở về
Tháng 7 năm 1968, hành trình Thanh niên xung phong của Lê Thị Thúy khép lại.
Cô trở về quê hương và tiếp tục làm ruộng tại địa phương.
Từ người thanh niên xung phong trở về với ruộng đồng, cuộc sống lại trở về với những công việc bình dị của một người phụ nữ quê hương.
Những năm tháng chiến tranh rồi cũng lùi xa.
Nhưng màu áo Thanh niên xung phong và những con đường của tuổi mười tám, đôi mươi vẫn ở lại trong ký ức.
Có những kỷ niệm càng đi qua nhiều năm tháng lại càng trở nên quý giá.
Bởi đó là những năm tháng mà tuổi trẻ chỉ có một lần.
Ký ức còn mãi
Hôm nay, khi nhìn lại tấm bản khai đã được lưu giữ, những dòng chữ giản dị:
“Thanh niên xung phong, làm đường”
có lẽ chỉ là vài chữ ngắn ngủi.
Nhưng phía sau những dòng chữ ấy là cả một đoạn đời.
Là cô gái Lê Thị Thúy năm nào ở tuổi mười tám.
Là những ngày tháng xa gia đình.
Là những người đồng đội đã cùng nhau chia sẻ khó khăn.
Là những con đường được làm nên bằng mồ hôi và sức trẻ.
Và là một thời tuổi trẻ không thể quay trở lại.
Người ta gọi đó là thời hoa lửa – bởi trong những năm tháng gian lao ấy, tuổi trẻ vẫn đẹp như một đóa hoa, được tôi luyện giữa thử thách của lịch sử.
Ba năm Thanh niên xung phong có thể chỉ là một phần nhỏ trong cuộc đời Lê Thị Thúy, nhưng đó là phần đời mang một ý nghĩa đặc biệt.
Từ quê hương Thiệu Hóa, cô gái tuổi mười tám đã bước vào những năm tháng lịch sử bằng đôi bàn tay lao động và một trái tim của tuổi trẻ.
Để rồi khi trở về với ruộng đồng quê nhà, mang theo những ký ức của một thời hoa lửa, chị có thể lặng lẽ nhìn lại và tự hào rằng:
Tuổi xuân của mình đã từng góp một phần nhỏ bé vào những con đường của quê hương trong những năm tháng đất nước gian lao.
Và những con đường ấy, hôm nay, vẫn tiếp tục dẫn những thế hệ sau đi về phía tương lai.



