Người có công giúp đỡ cách mạng

Lê Thị Tùng – Người nữ thanh niên xung phong giữa tọa độ lửa Đồng Lộc

Vĩnh Long21/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Thị Tùng – Người nữ thanh niên xung phong giữa tọa độ lửa Đồng Lộc

Năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc, Hà Tĩnh trở thành một trong những trọng điểm giao thông bị đánh phá ác liệt trên tuyến đường chi viện cho chiến trường miền Nam. Những nữ thanh niên xung phong ngày đêm phải san lấp hố bom, bảo đảm đường thông cho các đoàn xe ra trận.

Trong lực lượng ấy có Lê Thị Tùng, nữ thanh niên xung phong thuộc Đại đội 552.

Công việc của bà rất nguy hiểm.

Mỗi khi bom vừa dứt, các nữ thanh niên xung phong lại nhanh chóng ra đường.

Người cầm cuốc.

Người cầm xẻng.

Người xúc đất.

Người san lấp những hố bom vừa xuất hiện.

Mục tiêu duy nhất là không để con đường bị đứt.

Lê Thị Tùng cũng như những đồng đội của mình phải làm việc giữa một vùng đất luôn có thể bị máy bay địch quay lại đánh phá.

Có những quả bom đã nổ.

Nhưng cũng có những quả bom chưa nổ nằm lại dưới lòng đất, trở thành mối nguy hiểm bất cứ lúc nào.

Những người thanh niên xung phong phải rà phá, đánh dấu và xử lý bom để tiếp tục mở đường.

Có lúc tiếng máy bay lại xuất hiện trên bầu trời.

Mọi người vội tìm nơi trú ẩn.

Nhưng khi tiếng bom vừa ngừng, họ lại trở ra.

Đường còn tắc thì còn phải làm.

Đó là công việc diễn ra hằng ngày ở Đồng Lộc.

Lê Thị Tùng đã chứng kiến sự khốc liệt của nơi được xem là một trong những trọng điểm đánh phá của chiến tranh.

Ngày 24/7/1968, một trong những thảm kịch đau thương nhất xảy ra.

Mười nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 đang làm nhiệm vụ tại Đồng Lộc thì bị bom đánh trúng. Cả mười cô gái hy sinh, người trẻ nhất mới 17 tuổi.

Những người còn sống không thể nào quên khoảnh khắc ấy.

Lê Thị Tùng may mắn sống sót.

Nhưng từ đó, Đồng Lộc không còn chỉ là một địa danh trên bản đồ.

Nơi đây trở thành ký ức về những người bạn, những người đồng đội đã nằm lại giữa tuổi thanh xuân.

Mỗi lần trở lại con đường cũ, ký ức về những ngày bom đạn lại hiện về.

Những cô gái năm xưa đã không thể nhìn thấy ngày đất nước hòa bình.

Nhưng công việc của họ đã góp phần giữ cho tuyến đường chi viện không bị cắt đứt.

Những chiếc xe tiếp tục đi qua Đồng Lộc.

Những chuyến hàng tiếp tục hướng về phía Nam.

Và những người sống sót tiếp tục mang câu chuyện của đồng đội kể lại cho thế hệ sau.

Ngày nay, Ngã ba Đồng Lộc trở thành địa chỉ đỏ để tưởng nhớ những người đã hy sinh. Câu chuyện về mười cô gái Đại đội 552 cũng trở thành biểu tượng cho sự hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm chiến tranh.

Đối với Lê Thị Tùng, ký ức về Đồng Lộc không chỉ là ký ức về bom đạn.

Đó còn là ký ức về tình đồng đội, về những cô gái tuổi đôi mươi đã cùng nhau làm đường giữa một trong những nơi nguy hiểm nhất của chiến trường.

Bài học

Câu chuyện về Lê Thị Tùng giúp chúng ta hiểu rằng phía sau những đoàn xe ra trận là biết bao con người âm thầm mở đường và giữ đường.

Họ không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng phải đối mặt với bom đạn, bom chưa nổ và nguy hiểm từng phút từng giờ.

Câu chuyện cũng nhắc thế hệ trẻ hôm nay hãy trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh tuổi trẻ và sống có trách nhiệm với đất nước.

Những con đường hôm nay bình yên chính là một phần thành quả được đánh đổi bằng biết bao bước chân của những người thanh niên xung phong năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn