LÊ THỊ TUYẾT - ĐÓA HOA BẤT TỬ BÊN DÒNG SÔNG VĨNH ĐỊNH
LÊ THỊ TUYẾT - ĐÓA HOA BẤT TỬ BÊN DÒNG SÔNG VĨNH ĐỊNH
Lê Thị Tuyết sinh năm 1949 tại thôn Duân Kinh, xã Hải Xuân, huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị (nay thuộc xã Vĩnh Định). Chị sinh ra trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Cha chị là liệt sĩ chống thực dân Pháp. Từ nhỏ, Tuyết đã lớn lên trong cảnh thiếu vắng tình thương của cha, cuộc sống gia đình khó khăn nhưng tinh thần yêu nước và ý chí cách mạng lại được nuôi dưỡng rất sớm.
Những người cùng thời kể lại rằng từ khi mới 13, 14 tuổi, Lê Thị Tuyết đã được giác ngộ cách mạng. Trong khi nhiều cô gái cùng trang lứa còn quanh quẩn với cuộc sống thường ngày thì chị đã tham gia các hoạt động bí mật, làm giao liên, hỗ trợ cán bộ hoạt động trong vùng địch kiểm soát. Từ những công việc nhỏ nhất, chị dần trưởng thành trong phong trào cách mạng địa phương.
Năm 16 tuổi, chị thoát ly tham gia lực lượng du kích. Đây cũng là giai đoạn chiến tranh ở Quảng Trị ngày càng ác liệt. Mỹ và chính quyền Sài Gòn liên tục mở các cuộc càn quét quy mô lớn nhằm triệt phá cơ sở cách mạng. Nhiều làng mạc bị tàn phá, nhiều người dân bị bắt bớ, t.r.a t.ấ.n hoặc s.á.t h.ạ.i. Nhưng giữa hoàn cảnh đó, những thanh niên như Lê Thị Tuyết vẫn tiếp tục bám đất, bám làng, giữ vững phong trào đấu tranh.
Năm 1967, chị được giao nhiệm vụ y tá Huyện đội Hải Lăng. Công việc của chị không chỉ là chữa trị thương binh mà còn trực tiếp bám theo các đơn vị chiến đấu hoạt động tại khu vực rú Thi Ông, rú Trà Lộc, căn cứ quan trọng của bộ đội và du kích địa phương. Giữa bom đạn và những trận càn liên miên, chị ngày đêm cứu chữa thương binh, vận chuyển thuốc men, chăm sóc đồng đội bị thương. Những người từng hoạt động cùng chị đều nhớ về một cô gái nhỏ nhắn nhưng vô cùng gan dạ, chịu đựng giỏi và luôn sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn nhất.
Có những đêm sốt rét rừng hành hạ đến kiệt sức, chị vẫn không rời vị trí. Có những lần bộ đội bị thương giữa chiến trường, chị bất chấp nguy hiểm để tiếp cận và cứu chữa. Trong mắt đồng đội, Lê Thị Tuyết không chỉ là một nữ y tá mà còn là một người chiến sĩ thực thụ.
Tháng 7 năm 1968, do bị chỉ điểm, chị không may rơi vào tay lính Trâu Điên thuộc Tiểu đoàn 4, Sư đoàn 1 Thủy quân lục chiến ngụy. Đây là đơn vị nổi tiếng tàn bạo trong các cuộc càn quét ở Quảng Trị thời điểm đó. Biết chị là cán bộ cách mạng hoạt động trong vùng, chúng lập tức tìm mọi cách để khai thác thông tin về cơ sở bí mật, hầm trú ẩn, lực lượng du kích và các đầu mối cách mạng đang hoạt động.
Trong suốt nhiều ngày liền, Lê Thị Tuyết bị t.r.a t.ấ.n bằng những cực hình vô cùng dã man. Chúng đ.á.n.h đ.ậ.p, đổ nước xà phòng pha ớt vào miệng, dùng giày đạp lên mặt và cơ thể, lôi chị đi khắp làng nhằm khủng bố tinh thần. Chúng tin rằng một cô gái mới 19 tuổi sẽ không thể chịu nổi những đòn t.r.a t.ấ.n đó.Nhưng chúng đã nhầm.
Dù nhiều lần ngất lịm, dù cơ thể đầy thương tích, Lê Thị Tuyết vẫn không khai một lời. Không một đồng đội bị lộ. Không một cơ sở cách mạng bị phát hiện từ lời khai của chị. Trước sự kiên cường ấy, ngay cả những người dân chứng kiến cũng không thể nào quên được.
Bà Lê Thị Huê, người từng bị bắt và tra tấn cùng thời điểm với chị, sau này kể lại rằng giữa những trận đòn dã man, Lê Thị Tuyết vẫn cố mỉm cười động viên người khác. Chị hiểu rất rõ điều gì đang chờ đợi mình nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đầu hàng.
Chiều ngày thứ ba, biết không thể khuất phục được ý chí của người nữ chiến sĩ trẻ tuổi, quân địch đưa chị ra bên dòng sông Vĩnh Định để hành quyết. Trước họng s.ú.n.g quân thù, cô gái tuổi 19 vẫn hiên ngang ngẩng cao đầu.Và rồi tiếng hô cuối cùng vang lên:“Đả đảo Mỹ ngụy!Hồ Chí Minh muôn năm!”
Loạt đ.ạ.n vang lên.Lê Thị Tuyết ngã xuống khi tuổi đời vừa tròn 19.Nhưng tội ác của quân địch vẫn chưa dừng lại ở đó. Sau khi s.á.t h.ạ.i chị, chúng còn thực hiện những hành vi man rợ đối với thi thể người nữ chiến sĩ. Những người dân chứng kiến ngày hôm ấy cho đến cuối đời vẫn không thể quên được sự tàn bạo ấy cũng như khí phách phi thường của cô gái trẻ trước lúc hy sinh.
Sau ngày đất nước thống nhất, sự hy sinh anh dũng của Lê Thị Tuyết được nhiều thế hệ nhắc nhớ. Năm 1997, chị được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Bên dòng sông Vĩnh Định hôm nay, một tượng đài đã được dựng lên để tưởng nhớ người con gái tuổi 19 đã sống bất khuất và c.h.ế.t kiên trung vì Tổ quốc.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.Dòng sông Vĩnh Định vẫn chảy.Rú Thi Ông, rú Trà Lộc đã xanh trở lại.Nhưng câu chuyện về cô gái tuổi 19 năm ấy vẫn còn được người dân Quảng Trị kể lại cho con cháu mình. Bởi có những con người tuy cuộc đời rất ngắn nhưng lý tưởng và sự hy sinh của họ lại trở thành bất tử.


